Bài viết

chiếc nồi cơm giữa rừng cháy

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
chiếc nồi cơm giữa rừng cháy

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa chiến trường Trường Sơn khốc liệt, hậu cần luôn là một mặt trận thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Chỉ cần một bữa ăn không kịp thời, sức chiến đấu của cả đơn vị có thể bị ảnh hưởng. Vì vậy, những người nuôi quân luôn phải xoay xở trong điều kiện thiếu thốn, bom đạn rình rập và rừng sâu hiểm trở.

Năm 1971, tại một đơn vị vận tải trên tuyến Trường Sơn có chiến sĩ trẻ tên là Nguyễn Văn Hòa. Anh quê ở Thái Bình, vốn quen với việc nấu ăn phụ giúp gia đình từ nhỏ nên khi nhập ngũ, anh được phân công làm nuôi quân.

Công việc của Hòa là lo bữa ăn cho hàng chục chiến sĩ hành quân qua trạm dừng.

Nghe thì đơn giản, nhưng giữa rừng sâu, mỗi bữa cơm là một cuộc chạy đua với thời gian và điều kiện thiếu thốn.

Gạo phải vận chuyển từ xa, nước phải lấy từ khe suối, củi phải tự chặt trong rừng.

Có hôm chỉ có muối trắng và ít gạo mốc, nhưng Hòa vẫn cố gắng nấu thành những bữa ăn đủ ấm cho đồng đội.

Anh thường nói:

“Ăn được bát cơm là còn đi tiếp được.”

Mùa mưa năm 1971, đơn vị Hòa dừng chân tại một khu rừng thấp trũng, nước dâng ngập lối đi.

Việc nấu ăn trở nên khó khăn hơn vì củi ướt, bếp dễ tắt, khói lại dễ lộ vị trí.

Nhưng đoàn hành quân phía trước đang cần tiếp tế gấp để kịp vượt tuyến.

Hòa cùng đồng đội phải dựng bếp tạm bằng đá và đất, che chắn cẩn thận để giữ lửa không bị gió tắt.

Một buổi chiều, khi bữa cơm lớn đang được chuẩn bị cho cả đơn vị thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Pháo sáng rực cả khu rừng, sau đó là những loạt bom dội xuống không xa khu vực bếp dã chiến.

Đất rung chuyển, cây rừng đổ gãy, khói lửa bốc lên dày đặc.

Nồi cơm lớn vừa nấu xong bị lật nghiêng, nước và gạo văng ra đất.

Nếu không có bữa ăn này, cả đơn vị hành quân sẽ không có đủ sức để tiếp tục nhiệm vụ.

Không chút do dự, Hòa lao vào khu vực bếp đang bị rung lắc để dựng lại nồi cơm.

Anh cùng đồng đội dùng tấm bạt che mưa, giữ lại phần gạo còn chưa cháy, cố gắng nhóm lại ngọn lửa từ đống than còn sót.

Bom vẫn tiếp tục nổ ở phía xa, nhưng trong khu bếp nhỏ ấy, họ vẫn cố giữ lại hơi ấm của bữa ăn.

Khi bữa cơm cuối cùng cũng được hoàn thành, trời đã tối hẳn.

Những chiến sĩ hành quân mệt lả nhưng vẫn có thể ăn một bữa nóng trước khi tiếp tục lên đường.

Nhưng ngay sau đó, một đợt bom khác đánh trúng khu vực rừng gần bếp dã chiến.

Nguyễn Văn Hòa đã anh dũng hy sinh khi đang cố giữ lại nồi cơm cho đồng đội trong lúc rút lui.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính từng đi qua tuyến Trường Sơn ấy vẫn luôn nhắc về “chiếc nồi cơm giữa rừng cháy” như một ký ức không thể nào quên.

Họ gọi Hòa là “người giữ bếp lửa Trường Sơn” — bởi anh đã dùng đôi tay mình để giữ lại hơi ấm, sức mạnh và niềm tin cho cả đơn vị giữa bom đạn chiến tranh.

Câu chuyện ấy là hình ảnh của thời hoa lửa — nơi ngay cả một bữa cơm cũng trở thành biểu tượng của sự sống, tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
chiếc nồi cơm giữa rừng cháy | Câu chuyện thời hoa lửa