CHIẾC NỒI ĐEN VÌ KHÓI
CHIẾC NỒI ĐEN VÌ KHÓI
Chiếc nồi nhôm của tiểu đội đã đen sì vì ngày nào cũng đặt trên bếp Hoàng Cầm.
Anh Dũng vừa nấu cơm vừa lấy lá cây lau lớp tro bám quanh nồi.
Một chiến sĩ trẻ nhìn chiếc nồi rồi cười: “Nồi này chắc đánh trận còn nhiều hơn mình.”
Anh Dũng bật cười lớn giữa buổi chiều đầy gió núi.
Ngoài trời, ánh nắng cuối ngày phủ vàng lên cánh rừng còn đầy hố bom cũ.
Tiếng củi cháy tí tách vang lên giữa khoảng không yên tĩnh hiếm hoi.
Cả tiểu đội ngồi chờ cơm chín với ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng ấm áp.
Đến tối, pháo địch bất ngờ dội xuống phía bìa rừng.
Anh Dũng quay lại cứu một thương binh giữa màn khói bụi mịt mù.
Chiếc nồi đen vì khói năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


