Người có công giúp đỡ cách mạng

Chiếc nón bài thơ

Phú Thọ13/12/2025Lê Thị Hằng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày tôi vào TNXP, tôi còn mang chiếc nón bài thơ mẹ cho. Mẹ nói: “Con gái đi đâu cũng phải giữ chút dịu dàng.”
Trong chiến trường, nón bài thơ thành vật lạ. Anh em trêu: “Nón này che bom hay che nắng?”. Tôi chỉ cười: “Che nỗi nhớ nhà.”
Một trận bom làm rách nón tôi. Có anh khâu lại bằng chỉ dù. Anh nói: “Để nón này còn về lại với mẹ em.”
Hôm đơn vị chuyển quân, tôi để quên nón trên võng. Anh ấy quay lại tìm, vừa nhặt lên thì pháo nổ. Anh hi sinh ngay dưới gốc cây.
Tôi ôm chiếc nón rách, khóc không thành tiếng. Sau giải phóng, tôi mang nón về cho mẹ. Mẹ vuốt nhẹ: “Có người giữ cho con tới phút cuối. Con phải sống tốt nghe con.”
Chiếc nón ấy bây giờ treo trong tủ kính nhà tôi – không phải để khoe, mà để nhớ người đã giữ hộ tôi một phần tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn