Chiếc nón lá của mẹ
Những năm chiến tranh, tại Tiên Sơn, hình ảnh người mẹ tảo tần trở nên quen thuộc trên từng con đường làng. Trong đó có một người mẹ luôn đội chiếc nón lá đã cũ, đi qua bao mùa nắng mưa.
Chiếc nón ấy không chỉ che nắng, che mưa, mà còn gắn liền với cuộc sống vất vả của bà. Mỗi ngày, bà ra đồng từ sớm, làm việc đến khi chiều muộn mới về. Khi con trai lên đường nhập ngũ, chiếc nón ấy lại càng trở nên thân thuộc hơn – như một người bạn đồng hành trong những ngày dài chờ đợi.
Có những buổi trưa nắng gắt, bà vẫn ngồi nghỉ dưới bờ ruộng, tay nắm chặt vành nón, ánh mắt xa xăm. Bà nhớ con, nhưng không nói ra. Nỗi nhớ ấy được giấu trong từng bước chân, từng giọt mồ hôi trên đồng.
Nhiều năm sau, khi con trở về, điều đầu tiên anh nhận ra không phải là mái nhà, mà chính là chiếc nón lá quen thuộc của mẹ. Nó đã đi qua chiến tranh cùng bà, như một minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng.
Chiếc nón lá giản dị ấy trở thành biểu tượng của tình mẹ – bền bỉ, lặng lẽ nhưng vô cùng sâu sắc.



