chiếc nón lá trong ngày tiễn quân
Ngày người con trai lên đường nhập ngũ, người mẹ không có món quà gì giá trị để tặng con.
Bà chỉ lặng lẽ lấy chiếc nón lá mà mình vẫn thường đội khi ra đồng, cẩn thận sửa lại và trao cho con.
“Mang theo để che nắng, che mưa nghe con.”
Người con nhận chiếc nón, cúi đầu thật lâu.
Những năm sau đó, chiếc nón không còn được sử dụng đúng chức năng ban đầu. Nó trở thành vật kỷ niệm được người lính cất giữ như một phần quê hương.
Mỗi khi nhớ nhà, anh lại nhìn chiếc nón và nhớ đến dáng mẹ tảo tần bên ruộng lúa.
Ngày trở về sau chiến tranh, món quà đầu tiên anh trao lại cho mẹ chính là chiếc nón năm nào.
Chiếc nón đã cũ, vành đã sờn, nhưng tình mẫu tử chứa đựng trong đó vẫn nguyên vẹn như ngày chia tay.



