Chiếc nón tai bèo và tình đồng đội xẻ nửa
Trong những năm tháng hành quân dọc đường Trường Sơn gập ghềnh, cái nắng cái gió như muốn thiêu rụi tất cả. Đối với Tiểu đội trưởng Hoàng Đình Tê, kỷ vật thiêng liêng nhất không phải là cái gì cao sang, mà là chiếc nón tai bèo bạc màu sương gió.
Có trận càn quét ác liệt năm 1968, bom Mỹ dội xuống cửa hang nơi tiểu đội ông đang trú ẩn. Đất đá lở đất, khói bom mù mịt. Khi dứt tiếng bom, ông bò trong đống đổ nát ra thì thấy người đồng đội quê Thái Bình đang bị thương nặng, máu chảy đầm đìa ở đầu. Không một chút do dự, ông cởi phăng chiếc nón tai bèo của mình, xé toạc phần vành nón để làm gạc băng bó vết thương cho bạn. Chiếc nón mất vành, chỉ còn lại phần chóp đội trên đầu ông suốt những mùa chiến dịch sau đó. Mỗi lần nhìn chiếc nón "mất nửa" ấy, cả tiểu đội lại cười vang, quên đi cái đói, cái rét, vì họ biết máu và lòng hy sinh của họ đã hòa làm một.



