CHIẾC Ô ĐỎ BỎ QUÊN Ở GA
CHIẾC Ô ĐỎ BỎ QUÊN Ở GA
Một buổi chiều mưa, ở ga tàu nhỏ, người gác ga nhặt được một chiếc ô đỏ.
Không ai đến nhận.
Ô được treo cạnh cửa phòng trực.
Ngày hôm sau vẫn không ai lấy.
---
Một tuần trôi qua.
Một tháng.
Chiếc ô vẫn ở đó.
Người gác ga hỏi những hành khách quen.
“Có ai biết của ai không?”
Không ai biết.
---
Nhiều năm sau, chiếc ô đã cũ.
Một cô gái trẻ bước xuống chuyến tàu cuối ngày.
Cô nhìn thấy nó.
“Chú ơi…”
“Gì vậy?”
“Chiếc ô này…”
Cô chạm nhẹ vào cán ô.
“Cháu nhớ nó.”
---
Người gác ga hỏi:
“Của cháu à?”
“Không.”
“Thế sao nhớ?”
“Ngày nhỏ, mẹ cháu từng có một chiếc giống hệt.”
Cô kể rằng mẹ cô từng làm việc ở ga.
Một hôm mưa rất lớn, mẹ đưa ô cho một người phụ nữ có đứa con nhỏ.
“Còn mẹ thì sao?”
“Mẹ chạy được.”
Nhưng sau đó mẹ cô không trở về nữa.
---
Người gác ga im lặng.
Ông nhìn chiếc ô.
“Cháu có biết mẹ mình đưa ô cho ai không?”
Cô lắc đầu.
“Không.”
---
Người gác ga mở ngăn kéo cũ.
Ông lấy ra một quyển sổ.
Trong đó là danh sách những đồ thất lạc ở ga qua nhiều năm.
Ô đỏ được ghi ở trang đầu tiên.
Bên cạnh có một dòng:
“Người nhặt được nói rằng hãy giữ lại. Biết đâu có người cần.”
Cô gái hỏi:
“Người nhặt được là ai?”
Ông chỉ vào tên người ghi cuối trang.
Là tên của mẹ cô.
---
Cô gái đứng lặng.
“Vậy…”
“Ừ.”
“Chiếc ô này…”
“Có lẽ chính mẹ cháu đã để lại.”
---
Cô cầm chiếc ô.
Nó đã cũ, vải bạc màu, cán gỗ trầy xước.
Nhưng vẫn mở được.
Cô bước ra sân ga.
Mưa đang rơi.
Người gác ga hỏi:
“Cháu mang về không?”
Cô nhìn chiếc ô.
Rồi lắc đầu.
“Không.”
“Vì sao?”
“Cháu nghĩ…”
Cô treo chiếc ô trở lại chỗ cũ.
“…nó nên ở đây.”
---
Ngày hôm sau, một cậu bé đứng trú mưa trước phòng trực.
Cậu nhìn thấy chiếc ô đỏ.
“Chú ơi, cháu mượn được không?”
Người gác ga gật đầu.
“Được.”
“Bao giờ trả?”
“Không cần.”
Cậu bé cầm ô chạy đi.
---
Từ đó, chiếc ô đỏ trở thành chiếc ô chung của nhà ga.
Ai gặp mưa đều có thể lấy.
Không cần hỏi tên.
Không cần để lại tiền.
Chỉ cần sau khi dùng xong, treo lại.
---
Nhiều năm sau, chiếc ô cuối cùng cũng rách.
Người gác ga định bỏ.
Nhưng một cô bé nói:
“Đừng bỏ.”
“Vì sao?”
“Vì nó đã che mưa cho rất nhiều người.”
---
Chiếc ô được thay vải mới.
Màu đỏ vẫn giữ nguyên.
Nó tiếp tục treo ở ga.
---
Không ai còn nhớ người phụ nữ đầu tiên đã cầm nó.
Nhưng mỗi khi trời mưa,
vẫn có người bước vào,
lấy chiếc ô,
và đi tiếp.
Có những thứ bị bỏ quên ở một nơi nào đó.
Nhưng nếu chúng đủ tử tế,
chúng sẽ tìm được một cuộc đời khác.
Giống như chiếc ô đỏ —
một lần được đưa cho người xa lạ,
rồi cả đời che mưa cho những người không quen biết.


