Khác

CHIẾC ỐNG CAO SAO VÀNG VÀ LỜI GIẢNG DƯỚI LÀN BOM

CHIẾC ỐNG CAO SAO VÀNG VÀ LỜI GIẢNG DƯỚI LÀN BOM

Phú Thọ24/02/2026Bùi Tố Uyên (xã Yên Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC ỐNG CAO SAO VÀNG VÀ LỜI GIẢNG DƯỚI LÀN BOM

​Sáng nay, sân trường rực rỡ sắc đỏ của lá quốc kỳ trong buổi sinh hoạt dưới cờ đầu tuần. Khác với mọi khi, chúng tôi không chỉ nghe nhận xét thi đua mà được lắng nghe một khách mời đặc biệt: thầy giáo về hưu Lê vinh, một người chiến sĩ thanh niên xung phong từng bám trụ tại cung đường huyền thoại ngã ba Đồng Lộc năm xưa. ​Thầy bước lên bục, không mang theo giáo án, mà chỉ cầm trên tay một kỷ vật nhỏ bé, cũ kỹ: một chiếc ống cao sao vàng bằng nhôm đã bạc màu, nắp hộp hằn sâu những vết trầy xước. Thầy bảo, đây là vật bất ly thân của thầy và đồng đội trong những đêm trắng phá bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. ​Thầy Vinh bồi hồi kể, ngày ấy thầy rời giảng đường sư phạm khi tuổi đời mới mười chín, mang theo hành trang là nhiệt huyết của tuổi trẻ và một tâm hồn yêu văn chương. Trong những cái rét mướt của núi rừng Trường Sơn hay những cơn sốt rét rừng hành hạ, mùi hương nồng ấm của dầu cao chính là "liều thuốc" tinh thần, giúp các chiến sĩ tỉnh táo để giữ vững mạch máu giao thông. ​“Các em biết không, có những buổi tối dưới hầm chữ A, ánh đèn dầu lạc mờ ảo, thầy đã dùng chiếc nắp hộp cao này để miết phẳng những trang giấy thấm đẫm nước mưa, chép lại những bài thơ cho đồng đội đọc.” – Giọng thầy trầm ấm, vang vọng khắp sân trường yên ắng. ​Thầy kể về một người bạn tên Nghĩa, người đã nhường chiếc áo trấn thủ duy nhất và ống cao này cho thầy trong một trận bom tọa độ, còn anh thì mãi mãi nằm lại bên vách đá. Anh Nghĩa hy sinh khi ước mơ trở thành một kỹ sư nông nghiệp vẫn còn dang dở trên bản thảo những con mương thủy lợi vẽ vội trên giấy bao chè. ​Nhìn chiếc ống cao nhỏ bé trong tay thầy, tôi chợt thấy nó cao lớn lạ thường. Nó không chỉ là vật dụng y tế đơn thuần, mà là chứng nhân cho một thời đại mà "tuyến đầu" và "học đường" hòa làm một.

Những người thầy năm xưa đã viết nên những bài giảng bằng chính máu và tuổi thanh xuân của mình trên những tọa độ chết.

​Khi bài hát "Tự nguyện" vang lên kết thúc buổi sinh hoạt, nhìn hàng ngàn học sinh nghiêm trang dưới bóng cờ, tôi chợt hiểu rằng hòa bình hôm nay chính là trang sách được viết tiếp từ những ước mơ dở dang của thế hệ cha anh. Mùi dầu cao trong câu chuyện của thầy như vẫn còn phảng phất, sưởi ấm tâm hồn của những cô cậu học trò vốn chỉ biết chiến tranh qua những trang lịch sử. ​Là một Đoàn viên, đứng dưới mái trường bình yên này, tôi tự hứa sẽ học tập bằng tất cả khát vọng của mình. Chúng tôi nguyện đem sức trẻ để viết tiếp những chương mới cho quê hương, để chiếc ống cao sao vàng hay những kỷ vật thời chiến mãi là ngọn lửa thắp sáng lòng biết ơn và trách nhiệm trong mỗi trái tim thế hệ trẻ hôm nay

Nguồn: Lê Vinh

Sưu tầm : Bùi Tố Uyên- Lớp 12D1- Trường THPT Yên Thủy A

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC ỐNG CAO SAO VÀNG VÀ LỜI GIẢNG DƯỚI LÀN BOM | Câu chuyện thời hoa lửa