CHIẾC ÔNG TRE MẬT MÃ NƠI ĐÈO MĂNG ĐEN (1)
CHIẾC ÔNG TRE MẬT MÃ NƠI ĐÈO MĂNG ĐEN
Nhân chứng kể lại: Cô Y H'Nhân (Cựu giao liên tình báo, tỉnh đội Kon Tum)
"Là một cô gái người dân tộc Ba Na, từ nhỏ tôi đã quen cái chân leo núi, cái tay phát rẫy. Năm mười sáu tuổi, tôi tham gia vào đường dây giao liên mật, chuyên vận chuyển các bức thư mật mã, sơ đồ quân sự từ căn cứ Đèo Măng Đen vào nội thị xã Kon Tum cho các tổ tình báo của ta hoạt động bí mật.
Để qua mắt mạng lưới kiểm soát gắt gao của mật thám ngụy tại các trạm chốt, tôi không giấu thư trong quần áo hay ba lô. Tôi dùng một ống tre già, rỗng ruột, cuộn chặt bức thư mật mã bằng giấy bản mỏng bỏ vào trong, rồi dùng đất sét bít kín hai đầu ống tre lại. Chiếc ống tre ấy được tôi bỏ lẫn vào trong gùi củi khô hoặc gùi măng rừng vác trên lưng, đóng vai một cô gái đi rẫy bình thường.
Một buổi trưa năm 1974, khi đang xuống dốc Đèo Măng Đen, một toán lính dã chiến bất ngờ chặn tôi lại. Chúng đổ tung gùi củi của tôi ra đất, dùng báng súng lục lọi từng khúc gỗ. Một tên lính cầm đúng chiếc ống tre giấu mật mã lên, gõ gõ xuống hòn đá. Tim tôi đập liên hồi như tiếng trống hội, nhưng khuôn mặt tôi vẫn giữ vẻ ngây ngô, bình thản của người con gái núi rừng. Tôi cười bảo: 'Cái ống tre đó để giữ nước uống khi đi rẫy xa đó cán bộ ơi!'.
Thấy vẻ ngoài thật thà của tôi, tên lính vứt chiếc ống tre xuống đất rồi xua tay cho đi. Tôi thu dọn củi khô, nhặt lại chiếc ống tre giấu mật mã thời hoa lửa ấy và tiếp tục bước đi thật nhanh. Bức điện mật đêm đó đã đến đích an toàn, kịp thời chỉ đạo cho trận đánh tập kích tiêu diệt chi khu quân sự địch vào rạng sáng hôm sau."



