Bài viết

CHIẾC QUẠT GIẤY VÀ BÀI HỌC VỀ SỰ BÌNH ĐẲNG, KHIÊM TỐN (NĂM 1956)

Thôn Liễu Kinh

24/08/2026xã Vĩnh Thịnh (xã Vĩnh Thịnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào mùa hè năm 1956, Thủ đô Hà Nội trải qua một đợt nắng nóng gay gắt kéo dài. Thời đó, điện năng còn rất thiếu thốn, quạt máy là một thứ tài sản cực kỳ hiếm hoi và chỉ được ưu tiên cho các cơ quan quan trọng hoặc tiếp khách quốc tế.

​Trong một buổi làm việc giữa trưa hè oi ả tại Phủ Chủ tịch, thấy Bác mồ hôi ướt đầm chiếc áo vải thô, đồng chí phục vụ đã mang vào phòng làm việc của Bác một chiếc quạt máy nhỏ để Bác dùng cho mát. Thấy chiếc quạt máy chạy êm ru thổi hơi mát về phía mình, Bác liền hỏi đồng chí phục vụ: "Chiếc quạt này ở đâu ra thế chú?". Đồng chí trả lời: "Thưa Bác, văn phòng mới điều động về để Bác dùng cho bớt nóng ạ".

​Bác nhẹ nhàng xua tay và bảo đem chiếc quạt ấy ra ngoài. Bác lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc quạt giấy xòe giản dị – thứ quạt mà người dân nông thôn vẫn hay dùng – rồi thong thả quạt. Bác ôn tồn nói với đồng chí phục vụ:

​"Nắng nóng thế này là tình hình chung của cả Thủ đô, của nhân dân và các cháu thiếu nhi. Cán bộ, nhân dân và các chiến sĩ ngoài đường còn đang chịu nắng nóng hơn Bác nhiều. Bác dùng chiếc quạt giấy này là đủ mát rồi. Khi nào nhân dân ai cũng có quạt máy dùng thì Bác sẽ dùng sau."

​Chiếc quạt giấy giản dị ấy đã theo Bác suốt những năm tháng làm việc tại Hà Nội, trở thành minh chứng cảm động cho lối sống hòa mình cùng nhân dân, không bao giờ nhận đặc quyền đặc lợi của vị Chủ tịch nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn