Bài viết

Chiếc Quạt Nan Và Ca Trực Trưa Ở ATK

Kỷ niệm trong một ngày hè oi ả tại chiến khu Việt Bắc, ghi lại sự chăm sóc ân cần, lặng thầm của Bác Hồ dành cho người chiến sĩ bảo vệ đang mệt nhoài sau chuyến hành quân dài.

15/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè ở chiến khu Việt Bắc không chỉ có những trận mưa rừng bất chợt mà còn có những ngày nắng oi nồng, không khí trong các căn lán nứa hôi hổi như lò xông.

Hôm đó, đoàn công tác của Bác vừa hoàn thành một chuyến di chuyển căn cứ dài ngày qua nhiều ngọn núi cao để tránh đợt càn quét của địch. Đồng chí Vũ Long Kỳ cùng các anh em trong đội bảo vệ đã thức trắng mấy đêm liền, vừa mang vác tài liệu, trang thiết bị nặng nề, vừa túc trực gác nghiêm ngặt.

Đến giữa trưa, khi đã đưa Bác về đến lán an toàn, đồng chí Kỳ nhận ca trực gác ngay trước cửa lán. Đứng dưới bóng cây rừng oi ả, cái nóng ngột ngạt cộng với sự mệt mỏi tích tụ sau nhiều ngày đêm vượt núi khiến đôi mắt người chiến sĩ trẻ cứ dính lại. Tuy nhiên, nhận thức rõ trách nhiệm bảo vệ Bác, đồng chí Kỳ liên tục tự giậm chân, xoa mặt để giữ bản thân luôn tỉnh táo.

Nhìn qua khe cửa lán, Bác Hồ thấy người chiến sĩ cận vệ của mình đang gật gù vì quá sức. Bác không lên tiếng trách phạt mà lặng lẽ xếp lại tập tài liệu trên bàn, bước ra khỏi lán với một chiếc quạt nan cũ trên tay.

Bác tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai đồng chí Kỳ và ôn tồn nói:

"Chú Kỳ này, vào đây Bác bảo!"

Đồng chí Kỳ giật mình, bối rối đứng thẳng người báo cáo:

"Thưa Bác, cháu vẫn đang làm nhiệm vụ ạ!"

Bác mỉm cười bao dung, nắm tay kéo đồng chí Kỳ vào bên trong lán, chỉ tay xuống chiếc chõng bamboo đơn sơ rồi dứt khoát ra lệnh:

"Chú đã thức mấy đêm liền vượt núi rồi, sức người chứ có phải sắt đá đâu. Giờ Bác không làm việc nữa, Bác nghỉ trưa. Chú nằm xuống đây chợp mắt nửa giờ cho lại sức!"

Đồng chí Kỳ hoảng hốt xua tay:

"Kịp sao được Bác ơi! Cháu là bảo vệ, cháu phải đứng gác để Bác nghỉ chứ sao cháu lại nằm nghỉ ở lán Bác được ạ!"

Bác Hồ vỗ nhẹ vào lưng ông, dịu dàng bảo:

"Chú có khỏe thì mới bảo vệ Bác lâu dài được. Nghe lời Bác, nằm xuống đi!"

Không thể cãi lời Bác, đồng chí Kỳ ngập ngừng nằm xuống góc chõng. Vì quá mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống ông đã thiếp đi ngay lập tức. Trong cơn mơ màng, người chiến sĩ trẻ cảm nhận được từng làn gió mát rượi, đều đặn quạt nhẹ trên mặt mình.

Đến khi chợt tỉnh giấc, đồng chí Kỳ giật mình bàng hoàng khi thấy Bác Hồ đang ngồi bên cạnh, tay cầm chiếc quạt nan nhẹ nhàng quạt mát cho ông ngủ.

Nước mắt đồng chí Kỳ trào ra, ông vội vã ngồi bật dậy:

"Bác ơi... cháu có lỗi quá! Sao Bác lại quạt cho cháu thế này..."

Bác Hồ mỉm cười ấm áp, đưa cho ông bát nước chè xanh rồi ôn tồn:

"Thấy chú ngủ ngon Bác mừng lắm. Bác cháu ta cùng chung một con thuyền kháng chiến, chăm sóc nhau lúc mệt mỏi là chuyện bình thường mà chú!"

Ý nghĩa: Chiếc quạt nan và làn gió mát giữa trưa hè Việt Bắc năm ấy đã trở thành ký ức không bao giờ phai mờ trong tâm khảm đồng chí Vũ Long Kỳ. Giữa những năm tháng thời hoa lửa gian lao, tình thương yêu bao la như người cha dành cho những người chiến sĩ cận vệ chính là nguồn sức mạnh diệu kỳ giúp họ vượt qua muôn vàn gian khổ để bảo vệ Bác và cách mạng đến ngày thắng lợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn