Chiếc radio cũ
Căn lán nhỏ giữa rừng Trường Sơn chật hẹp và tối. Mưa rừng rả rích suốt mấy ngày liền, khiến đất đỏ nhão ra, dính bết vào từng bước chân. Tiểu đội vừa hoàn thành một chuyến mở đường xuyên đêm, ai nấy đều mệt lả.
Ở góc lán, một chiếc radio cũ được đặt cẩn thận trên tấm vải dù. Nó là tài sản quý nhất của cả đơn vị.
Chiếc radio ấy đã theo họ qua bao chặng đường. Vỏ ngoài trầy xước, ăng-ten đã gãy một nửa, mỗi lần mở phải chỉnh rất lâu mới bắt được sóng. Nhưng chẳng ai than phiền. Với họ, đó là sợi dây duy nhất nối họ với quê hương.
“Bật lên đi!” một người lên tiếng.
Cậu lính trẻ nhất tiểu đội nhẹ tay xoay nút. Âm thanh rè rè vang lên, lúc rõ lúc mất. Mọi người im lặng, như sợ làm đứt mất tín hiệu mong manh ấy.
“…đây là Đài Tiếng nói Việt Nam…”
Giọng phát thanh viên vang lên, xa xôi mà gần gũi đến lạ.
Cả lán như nín thở.
Rồi tin chiến thắng được phát ra.
Không ai bảo ai, tất cả bật dậy. Có người cười lớn. Có người nắm chặt tay đồng đội. Có người quay mặt đi, lặng lẽ lau nước mắt.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Rừng vẫn tối. Chiến tranh vẫn còn đó.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ thấy mình không hề đơn độc.
Chiếc radio rè lên một đoạn, rồi lại rõ dần. Tiếng nhạc vang lên—một bài hát quen thuộc. Có người khe khẽ hát theo. Rồi thêm một người nữa. Chẳng mấy chốc, cả lán hòa giọng.
Giọng hát không đều, có chỗ lạc nhịp, nhưng đầy ắp niềm tin.
Đêm đó, họ thức rất khuya. Không phải vì nhiệm vụ, mà vì không ai muốn tắt chiếc radio.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Chiếc radio cũ được đặt trong một góc nhà nhỏ. Nó không còn hoạt động nữa. Lớp sơn bong tróc, ăng-ten gãy hẳn.
Nhưng mỗi khi nhìn vào nó, người lính năm xưa lại nghe thấy—không phải tiếng rè, mà là giọng nói quen thuộc, là bản tin chiến thắng, là tiếng hát của cả một thời tuổi trẻ.
Ông khẽ chạm tay vào chiếc radio, mỉm cười:
“Ngày ấy… chúng tôi đã sống bằng những âm thanh như thế.”



