Chiếc radio nhỏ
Buổi chiều hôm đó trời mưa rả rích. Mưa vùng núi không ào ạt, chỉ dai dẳng và lạnh buốt, như thể trời không muốn dứt. Đất trong chiến hào sũng nước, dính chặt vào giày nặng như chì.
Trong tiểu đội có anh Tư – lớn tuổi nhất. Anh ít nói, nhưng luôn mang theo một chiếc radio nhỏ đã tróc sơn. Không ai biết anh kiếm được nó từ đâu, chỉ biết rằng mỗi tối anh đều cẩn thận lau khô rồi đặt sát tai nghe rất lâu.
Sóng chập chờn, tiếng rè nhiều hơn tiếng người. Nhưng đôi khi, giữa những khoảng nhiễu, chúng tôi vẫn nghe được vài bản nhạc, vài câu phát thanh ngắn ngủi từ phía hậu phương.
Đối với chúng tôi, chiếc radio ấy quý như một cửa sổ nhỏ mở ra thế giới khác – nơi không có chiến hào, không có khói súng.
Tối hôm đó, mưa to hơn. Anh Tư bảo:
“Lại đây, có nhạc.”
Chúng tôi quây lại, mỗi người một góc chiến hào, cúi đầu sát chiếc radio bé xíu. Âm thanh rè rè vang lên, rồi một giọng hát nữ trong trẻo bất ngờ xuất hiện.
Không ai nói gì. Chỉ lặng im nghe.
Trong ánh đèn pin yếu ớt, tôi thấy có người nhắm mắt. Có người nhìn xa xăm như đang đứng giữa sân nhà mình. Có người khẽ gõ nhịp lên báng súng.
Bài hát kết thúc quá nhanh. Sóng lại trở về tiếng rè kéo dài.
Anh Tư tắt radio, nhưng không ai rời đi ngay. Chúng tôi vẫn ngồi đó thêm một lúc, như thể vừa đi rất xa rồi mới quay lại thực tại.
Tôi hỏi anh:
“Anh nhớ nhà lắm hả?”
Anh cười nhẹ:
“Không. Anh nhớ cảm giác bình thường.”
Câu trả lời ấy khiến tôi im lặng rất lâu.
Vài ngày sau, trong một trận đánh lớn, anh Tư không còn quay về. Khi thu dọn đồ đạc của anh, chúng tôi tìm thấy chiếc radio vẫn nằm trong túi áo, được bọc kín bằng mảnh vải dầu.
Tối hôm đó, lần đầu tiên tôi thử bật nó. Sóng vẫn yếu như trước, tiếng rè vẫn kéo dài. Nhưng rồi, giữa những khoảng nhiễu, một bản nhạc lại vang lên.
Tôi ngồi một mình trong chiến hào, ôm chiếc radio nhỏ, nghe hết bài hát từ đầu đến cuối.
Và lần đầu tiên kể từ khi vào chiến trường, tôi khóc.


