Cựu chiến binh

Chiếc radio trong căn hầm

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc radio trong căn hầm

Những năm chiến tranh bảo vệ biên giới, ở một vùng núi xa xôi có một căn hầm nhỏ được dùng làm nơi nghỉ của một tổ lính. Căn hầm không rộng, mái được gia cố bằng những thân gỗ chắc chắn, phía trước có một khoảng đất nhỏ để mọi người phơi quần áo và hong giày.

Trong căn hầm ấy có một chiếc radio cũ.

Đó là món quà của một người đồng đội mang từ dưới xuôi lên. Chiếc radio đã cũ, đôi lúc tiếng rè nhiều hơn tiếng nói, nhưng mọi người vẫn quý nó.

Mỗi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, những người lính lại ngồi sát quanh chiếc radio để nghe tin tức.

Có hôm tín hiệu rất rõ.

Có hôm chỉ nghe được vài câu rồi mất tiếng.

Nhưng dù thế nào, mọi người vẫn kiên nhẫn chỉnh từng nút.

Một lần, người lính trẻ tên Hòa ngồi bên chiếc radio rất lâu.

Anh vừa nghe vừa ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ.

Người đồng đội hỏi:

“Cậu ghi gì thế?”

Hòa đáp:

“Tin tức ở quê.”

“Radio có nói đến quê cậu đâu.”

Hòa cười:

“Không cần nói. Nghe giọng phát thanh viên là tôi thấy quê nhà rồi.”

Mọi người bật cười.

Hòa là người thường xuyên nhớ nhà nhất trong đơn vị.

Anh có một người mẹ già và cô em gái đang học cấp hai.

Mỗi lần nhận thư, Hòa đều đọc cho cả tổ nghe những chuyện ở quê.

Năm ấy, em gái anh viết:

“Anh Hòa, ở trường em được cô giáo khen vì viết văn hay. Khi anh về, em sẽ đọc cho anh nghe.”

Hòa cười rất lâu.

Anh nói:

“Con bé này, mới tí tuổi đã biết viết văn.”

Một người đồng đội trêu:

“Sau này nó làm nhà văn thì cậu phải nhớ giữ lại những lá thư này.”

Hòa gật đầu:

“Ừ, tôi giữ hết.”

Những ngày ở biên giới trôi qua giữa những nhiệm vụ nối tiếp nhau.

Chiếc radio vẫn ở đó.

Có những đêm trời yên, tiếng phát thanh viên vang lên giữa căn hầm.

Mọi người vừa nghe vừa uống chén trà nóng.

Có khi họ nói chuyện về tương lai.

Người muốn về quê cưới vợ.

Người muốn trở lại trường học.

Người muốn làm một căn nhà mới cho cha mẹ.

Còn Hòa nói:

“Tôi muốn mua cho em gái một chiếc radio mới.”

Mọi người cười.

“Còn cái này?”

Hòa nhìn chiếc radio cũ:

“Cái này giữ lại làm kỷ niệm.”

Không ai ngờ chiếc radio ấy sau này thực sự trở thành kỷ niệm.

Một đêm, tình hình trở nên căng thẳng.

Những người lính nhận lệnh rời căn hầm.

Trước khi đi, Hòa quay lại nhìn chiếc radio.

Anh cầm nó lên, định mang theo.

Nhưng người chỉ huy nói:

“Để lại đi. Chúng ta sẽ quay về.”

Hòa đặt chiếc radio xuống.

Anh không biết rằng mình sẽ không bao giờ trở lại căn hầm ấy nữa.

Cuộc chiến diễn ra rất quyết liệt.

Những người lính chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Sau trận chiến, căn hầm chỉ còn lại những bức tường đất và vài món đồ bị phủ đầy bụi.

Chiếc radio vẫn nằm trên chiếc bàn gỗ.

Người đồng đội thân thiết của Hòa tìm thấy nó.

Anh cầm chiếc radio lên.

Vẫn còn nghe được tiếng rè.

Anh ngồi xuống, xoay nút.

Một giọng nói từ đâu đó vang lên rất nhỏ.

Người lính cúi đầu.

Anh nhớ đến Hòa.

Nhớ câu nói:

“Sau này tôi sẽ mua cho em gái một chiếc radio mới.”

Chiếc radio cũ được gửi về quê cùng những kỷ vật của Hòa.

Em gái anh lúc ấy đã lớn hơn trước.

Cô nhận chiếc radio từ tay người đồng đội.

Cô không nói gì.

Chỉ đưa tay lau sạch lớp bụi trên chiếc máy.

Mẹ Hòa ngồi bên cạnh hỏi:

“Đây là thứ con tôi thường nghe à?”

Người đồng đội gật đầu.

“Vâng. Anh ấy rất quý nó.”

Người mẹ nhìn chiếc radio thật lâu.

Từ ngày ấy, chiếc radio được đặt trên chiếc bàn gỗ trong nhà.

Mỗi tối, mẹ Hòa vẫn bật nó lên.

Không phải vì muốn nghe tin tức.

Mà vì âm thanh rè rè của chiếc radio khiến bà có cảm giác con trai vẫn còn ở đâu đó.

Nhiều năm trôi qua.

Người mẹ đã già.

Em gái Hòa trở thành giáo viên.

Một ngày, cô tìm thấy cuốn sổ cũ của anh trai.

Trong đó có những dòng chữ rất ngắn:

“Nhớ mẹ.”

“Nhớ em gái.”

“Hôm nay nghe được chương trình ca nhạc quê hương.”

Và ở trang cuối cùng:

“Sau này hòa bình, nhất định về nhà.”

Cô đọc dòng chữ ấy rất lâu.

Ngoài cửa sổ, tiếng trẻ con đang vui đùa.

Cô gấp cuốn sổ lại, đặt bên cạnh chiếc radio.

Cô hiểu rằng anh trai mình đã không trở về.

Nhưng ước mơ của anh đã thành hiện thực theo một cách khác.

Đất nước đã có những ngày bình yên.

Trẻ em được đến trường.

Những bản làng vùng biên giới ngày càng đổi thay.

Một buổi chiều, cô đem chiếc radio cũ lên vùng biên giới, nơi anh trai từng chiến đấu.

Cô đặt nó bên một cột mốc rồi ngồi im lặng.

Chiếc radio không còn hoạt động tốt nữa.

Chỉ có tiếng rè rất nhỏ.

Cô mỉm cười:

“Anh Hòa, em lớn rồi. Em vẫn nhớ lời anh.”

Gió núi thổi qua.

Những hàng cây rung nhẹ.

Cô nhìn lá cờ Tổ quốc đang bay trên nền trời xanh.

Rồi cô đứng dậy.

Chiếc radio cũ được cô mang về, tiếp tục nằm trong căn nhà nhỏ.

Nó trở thành một kỷ vật bình thường nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ.

Mỗi khi nhìn thấy nó, cô lại nhớ đến người anh đã ra đi khi còn rất trẻ.

Một người lính đã từng ngồi bên chiếc radio cũ, nghe tin tức giữa núi rừng và mơ về một ngày được trở về nhà.

Ngày ấy, anh không trở về.

Nhưng những điều anh mong ước vẫn còn.

Và có lẽ đó chính là cách bình yên tiếp tục sống sau những năm tháng chiến tranh.:::

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn