Bài viết

Chiếc radio trong đêm mưa

Ninh Bình22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971. Đơn vị của ông Trịnh Văn Lâm đóng quân gần một khu rừng già. Những ngày mưa kéo dài. Đất đỏ bám đầy dép. Không khí trong lán nghỉ lúc nào cũng ẩm lạnh. Tối hôm ấy. Sau khi hoàn thành công việc. Mọi người ngồi quây quanh một chiếc radio nhỏ. Đó là món đồ quý nhất của tổ. Chiếc radio đã cũ. Âm thanh lúc rõ lúc nhiễu. Nhưng ai cũng thích nghe. Có hôm là bản tin. Có hôm là một bài hát từ nơi rất xa. Đang nghe. Chiếc radio bỗng im bặt. Một chiến sĩ trẻ loay hoay. — “Chắc hỏng rồi anh.” Mọi người nhìn nhau tiếc nuối. Ông Lâm cầm chiếc radio lên. Kiểm tra từng chỗ. Một lúc sau. Ông khẽ cười. — “Pin lỏng thôi.” Âm thanh lại vang lên. Không lớn. Nhưng đủ khiến cả lán nghỉ bật cười. Một người đùa: — “Tưởng phải chia tay nó rồi.” Ngoài trời. Mưa vẫn rơi. Trong căn lán nhỏ. Mọi người ngồi im lặng nghe tiếng phát thanh. Không ai nói gì nhiều. Nhưng ai cũng thấy lòng nhẹ hơn. Nhiều năm sau. Ông Lâm kể rằng ông không còn nhớ tối ấy phát chương trình gì. Nhưng ông nhớ rất rõ khoảnh khắc chiếc radio vang lên trở lại. Giữa thời hoa lửa. Có những âm thanh rất bình thường. Nhưng đủ khiến người ta cảm thấy mình không hề đơn độc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn