Chiếc radio trong hầm bí mật
“Tôi từng nghĩ thứ quý giá nhất ở chiến trường là đạn dược hay thuốc men. Nhưng sau này, tôi hiểu có một thứ còn quan trọng hơn: thông tin. Năm 1974, tôi làm giao liên kiêm nhiệm truyền tin ở một vùng sông nước miền Tây Nam Bộ. Đơn vị chúng tôi có một chiếc radio nhỏ, phải giấu kỹ trong một hầm bí mật giữa rừng đước. Chiếc radio ấy cũ lắm, vỏ trầy xước, nhưng lại là ‘tai mắt’ của cả đơn vị. Mỗi khi có tin tức từ cấp trên, chúng tôi lại hồi hộp chờ từng tiếng rè rè phát ra. Một lần, tôi được giao nhiệm vụ canh radio suốt đêm để chờ bản tin quan trọng. Đêm đó trời mưa, nước từ sông dâng lên, hầm gần như ngập một nửa. Tôi ngồi co ro, tay giữ chặt máy, chỉ sợ nó ướt mà hỏng. Ngoài kia, tiếng côn trùng hòa với tiếng nước chảy, nghe như cả rừng đang thở. Khoảng nửa đêm, tín hiệu bắt đầu yếu rồi ngắt quãng. Tôi lo đến mức tim đập mạnh. Nếu mất liên lạc lúc này, cả kế hoạch của đơn vị có thể bị ảnh hưởng. Tôi vội dùng áo che lại, kê máy lên cao, cố điều chỉnh lại ăng-ten. Mưa vẫn không ngừng. Cuối cùng, giữa tiếng rè rè, một giọng nói quen thuộc vang lên từ máy. Tôi thở phào, như vừa giữ lại được một điều rất lớn. Sáng hôm sau, khi chuyển tin đi, tôi mới biết thông tin đó liên quan đến một chiến dịch quan trọng sắp diễn ra. Sau này, chiến tranh kết thúc, chiếc radio ấy đã hỏng hoàn toàn. Nhưng tôi vẫn giữ lại nó. Không phải vì nó còn dùng được, mà vì nó từng cùng chúng tôi đi qua những đêm mà chỉ cần một tín hiệu thôi cũng đủ thay đổi số phận của cả đơn vị. ‘Thời hoa lửa’ của tôi không chỉ là bom đạn, mà còn là những đêm lặng lẽ như thế – nơi một chiếc radio nhỏ bé có thể nối liền hy vọng giữa rừng sâu và chiến trường.”



