Chiếc rương sồi và bí mật dưới đáy sông Sài Gòn
Chiếc rương sồi và bí mật dưới đáy sông Sài Gòn
Chiếc rương sồi và bí mật dưới đáy sông Sài Gòn
Nhân chứng kể lại: Ông Nguyễn Văn Đức (Cựu chiến binh biệt động thành Sài Gòn - Gia Định).Biệt động thành Sài Gòn những năm trước 1975 hoạt động ngay trong lòng địch, lằn ranh giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một sợi tóc. Nhiệm vụ của tổ chúng tôi là vận chuyển vũ khí từ vùng ven qua các trạm kiểm soát gắt gao của địch vào nội đô để chuẩn bị cho các trận đánh lớn. Để qua mắt mật thám, chúng tôi phải nghĩ ra hàng trăm cách ngụy trang độc đáo nhất.Tôi nhớ nhất chuyến hàng vận chuyển 20 kg thuốc nổ TNT và 5 khẩu súng ngắn vào đầu năm 1974. Vũ khí được giấu kín trong một chiếc rương gỗ sồi hai đáy, bên trên xếp đầy quần áo, vải vóc giả làm đồ đi buôn của một gia đình giàu có. Tôi và chị Năm – một nữ giao liên mưu trí – đóng vai hai vợ chồng đi thuyền dọc sông Sài Gòn để vào thành phố. Khi thuyền đến gần cầu Bình Lợi, một ca-nô tuần tra của cảnh sát dã chiến địch bất ngờ áp sát, bắt chúng tôi dừng lại để khám xét.Tình thế vô cùng nguy cấp. Nếu chúng bước lên thuyền và cạy chiếc rương, tất cả sẽ tan tành. Chị Năm rỉ tai tôi: "Anh bình tĩnh, để tui lo". Khi tên lính ngụy đầu tiên bước sang thuyền, tay lăm lăm khẩu súng, chị Năm bỗng giả vờ luống cuống làm đổ cả hũ mắm tôm mang theo lên chiếc rương sồi và sàn thuyền. Mùi mắm tôm nồng nặc bốc lên giữa trưa nắng gắt. Tên lính ngụy bị mùi hôi xộc thẳng vào mũi, mặt nhăn nhó, đưa tay bịt mũi chửi thề: "Mấy người chở cái thứ quỷ quái gì thế này? Đi ngay đi, thối chết đi được!".Chúng quay ca-nô bỏ đi mà không thèm ngó ngàng tới chiếc rương nữa. Thuyền chúng tôi từ từ lướt qua trạm gác trong sự thở phào nhẹ nhõm của cả hai anh em. Chiếc rương sồi bốc mùi ngày ấy đã đưa chuyến hàng cập bến an toàn, phục vụ cho trận đánh sập một kho xăng lớn của địch mấy ngày sau đó. Mỗi lần đi qua dòng sông Sài Gòn hôm nay, tôi vẫn cười thầm khi nhớ lại "chiêu bài" mắm tôm độc nhất vô nhị giúp chúng tôi thoát hiểm trong gang tấc năm nào.



