Cựu chiến binh

Chiếc Sáo Tre Giữa Chiến Trường

Ninh Bình13/05/2026Nguyễn Thị Hạnh (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Hoàng Đức Long, sinh ngày 27 tháng 10 năm 1950, quê quán xã Việt Hồng, huyện Trấn Yên, tỉnh Yên Bái, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Tây Nguyên.

Ông Long sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng trung du miền núi phía Bắc. Tuổi thơ của ông gắn liền với những đồi quế xanh ngắt và tiếng sáo tre vang lên trong các đêm hội bản làng. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ với quyết tâm góp sức giải phóng miền Nam.

Trước ngày lên đường, người em trai út đã tặng ông một chiếc sáo tre nhỏ do chính tay mình làm. Ông Long mang theo chiếc sáo ấy suốt những năm tháng chiến đấu như mang theo hơi thở quê hương bên mình.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Tây Nguyên. Những cánh rừng đại ngàn khi ấy ngập trong bom đạn và khói lửa chiến tranh. Bộ đội phải hành quân liên tục, nhiều khi cả tuần không được ăn một bữa cơm no.

Ông kể rằng những đêm hiếm hoi yên tiếng súng, ông thường mang chiếc sáo tre ra thổi vài khúc nhạc quê nhà cho đồng đội nghe. Tiếng sáo giữa núi rừng khiến nhiều người lính trẻ vơi đi nỗi nhớ gia đình.

Trong đơn vị của ông có chiến sĩ Lê Văn Ninh quê Bắc Ninh, người rất thích nghe tiếng sáo. Anh thường nói đùa rằng sau chiến tranh sẽ mời ông Long về quê biểu diễn trong đám cưới của mình.

Đầu năm 1972, đơn vị của ông tham gia chiến đấu tại một khu vực gần Kon Tum. Một trận càn lớn của địch diễn ra dữ dội suốt nhiều giờ đồng hồ. Máy bay quần thảo liên tục, bom đạn làm rung chuyển cả cánh rừng.

Trong lúc đơn vị đang rút lui về vị trí an toàn, anh Lê Văn Ninh bị thương nặng ở chân và không thể di chuyển nhanh. Không quản hiểm nguy, ông Long cùng hai đồng đội quay lại cõng anh vượt qua khu vực bom đạn.

Ông xúc động kể lại:
“Lúc đó đạn bay sát bên tai, nhưng anh em chỉ nghĩ làm sao đưa được đồng đội ra ngoài.”

Khi mọi người vừa đưa được anh Ninh vào hầm trú ẩn thì một loạt bom khác tiếp tục trút xuống. Sau trận chiến, nhiều chiến sĩ đã hy sinh, trong đó có người đồng đội thân thiết của ông.

Đêm hôm ấy, giữa cánh rừng Tây Nguyên lạnh buốt, ông Long ngồi lặng bên cửa hầm rồi lấy chiếc sáo tre ra thổi một khúc nhạc quê hương tiễn biệt đồng đội.

Ông nói đó là lần thổi sáo buồn nhất trong cuộc đời mình.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Hoàng Đức Long trở về quê hương Yên Bái. Chiếc sáo tre năm xưa hiện vẫn được ông cất giữ cẩn thận như một phần ký ức của tuổi trẻ thời chiến.

Mỗi lần kể chuyện cho con cháu nghe, ông thường nói:

“Những người lính năm xưa đã sống và chiến đấu bằng cả lòng yêu nước và tình đồng đội. Các cháu hôm nay phải biết quý trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn