Bài viết

Chiếc Tẩu Thuốc Gỗ Rừng Và Đêm Trực Canh Trên Điểm Cao

Thời hoa lửa là những năm tháng mà sự khéo léo và tinh thần lạc quan của người lính được thể hiện qua từng vật dụng nhỏ nhặt nhất để xua tan đi cái lạnh giá và áp lực của chiến trận. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Văn Khôi kể về chiếc tẩu thuốc tự chế từ củ rễ cây dẻ rừng, trở thành vật bất ly thân giúp ông giữ vững tinh thần qua những đêm trực canh căng thẳng.

Hải Phòng16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc Tẩu Thuốc Gỗ Rừng Và Đêm Trực Canh Trên Điểm Cao

  • Nhân chứng lịch sử: Cựu chiến binh, đại đội trưởng bộ binh Phạm Văn Khôi (sinh năm 1948, hiện sinh sống tại thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ).

  • Bối cảnh: Mùa đông năm 1971, tại một điểm cao chiến lược thuộc vùng rừng núi Trường Sơn hùng vĩ.

  • Mô Tả Câu Chuyện

    Thời hoa lửa là những năm tháng mà sự khéo léo và tinh thần lạc quan của người lính được thể hiện qua từng vật dụng nhỏ nhặt nhất để xua tan đi cái lạnh giá và áp lực của chiến trận. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Văn Khôi kể về chiếc tẩu thuốc tự chế từ củ rễ cây dẻ rừng, trở thành vật bất ly thân giúp ông giữ vững tinh thần qua những đêm trực canh căng thẳng.


    Nội Dung Chi Tiết Câu Chuyện

    Tháng 11 năm 1971, đại đội của ông Khôi nhận nhiệm vụ bám trụ và chốt giữ một điểm cao trọng yếu để bảo vệ hành lang vận tải. Thời tiết mùa đông vùng cao lạnh buốt, sương mù quẩn quanh suốt cả ngày lẫn đêm, những cơn rét thấu xương làm tê cóng cả chân tay.


    Chàng đại đội trưởng trẻ Phạm Văn Khôi khi ấy 23 tuổi, ngoài việc lo đôn đốc anh em trực chiến, đôi khi cũng chịu những cơn thèm thuốc lá mộc hoặc thuốc lào để giải tỏa áp lực và chống chọi lại cái lạnh cắt da.


    1. Sáng Kiến Từ Gốc Cây Dẻ Rừng

    Trong một lần đi kiểm tra các hầm chông và công sự quanh điểm cao, ông tình cờ nhặt được một đoạn rễ cây dẻ già đã khô mục nhưng phần lõi bên trong lại đanh cứng, vân gỗ xoắn lại rất đẹp mắt và có mùi thơm nhẹ.


    "Hồi đó, thuốc lá hay tẩu hút đều là những món đồ xa xỉ, anh em thường phải tự chế từ những vật liệu tự nhiên có sẵn trong rừng," ông Khôi bồi hồi nhớ lại, ánh mắt ngấn lệ hoài niệm. "Tôi liền nảy ra ý định đẽo một chiếc tẩu hút thuốc nhỏ gọn để dùng trong những ca trực đêm."

    Dưới ánh đèn hầm ngụy trang, chỉ với con dao găm mang theo bên mình và một đoạn dây thép nhỏ nung đỏ để thông lỗ, ông tỉ mỉ đục khoét, gọt giũa suốt mấy buổi tối liền. Sau bao công sức, chiếc tẩu gỗ nhỏ nhắn với bầu tẩu tròn vo và phần cán uốn cong tự nhiên đã hoàn thành.


    2. Đêm Trực Canh Ấm Áp Giữa Đại Ngàn

    Vào một đêm sương muối giá lạnh, khi ca trực canh đến vào lúc nửa đêm, ông Khôi ngồi lặng lẽ tại cửa hầm quan sát. Cái lạnh thấu xương khiến buồng phổi như muốn đóng băng.


    Ông lấy tẩu gỗ ra, nhồi vào một nhúm thuốc lào mộc rồi dùng que diêm quẹt sáng.


    "Làn khói thơm mùi gỗ dẻ quyện với vị cay nồng của thuốc lào bay lên, xua tan đi cái ẩm ướt và giá lạnh của màn đêm," ông Khôi xúc động chia sẻ. "Chiếc tẩu nhỏ ấy không chỉ giúp tôi giữ ấm cơ thể trong những giờ phút cô độc, mà còn là người bạn đồng hành tin cậy, giúp tinh thần tỉnh táo để quan sát mọi di biến động quanh điểm cao."

    3. Ký ức Về Bản Lĩnh Người Lính

    Vượt qua muôn vàn gian khổ và những trận càn khốc liệt, người đại đội trưởng ngày ấy đã may mắn bình an trở về quê hương đất Tổ. Chiếc tẩu gỗ dẻ rừng năm xưa vẫn được ông giữ gìn cẩn thận trong góc tủ kỷ niệm như một minh chứng sống động về sự khéo léo, bản lĩnh và ý chí kiên cường của người lính trong thời hoa lửa.


    Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện xúc động khác về những nẻo đường hành quân hay tình cảm quân dân thời kỳ đó không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn