CHIẾC THÌA NHÔM CONG CÁN
CHIẾC THÌA NHÔM CONG CÁN
Anh Bình có một chiếc thìa nhôm đã cong phần cán vì nhiều lần dùng để đào đất mở rộng hầm trú quân.
Dù méo mó, anh vẫn giữ nó cẩn thận trong túi áo như một vật quen thuộc của đời lính.
Mỗi bữa ăn, anh thường dùng chiếc thìa ấy múc cháo cho thương binh trước rồi mới đến phần mình.
Một chiến sĩ trẻ nhìn chiếc thìa rồi cười: “Mai hòa bình anh phải đổi cái mới thôi.”
Anh Bình bật cười: “Cái này theo anh quen rồi.”
Ngoài trời, gió rừng thổi hun hút qua những tán cây già tối om.
Đêm ấy, đơn vị trú quân bên triền núi giữa cơn mưa lạnh đầu mùa.
Rạng sáng hôm sau, bom địch bất ngờ dội xuống làm đất đá rung chuyển dữ dội.
Anh Bình lao ra kéo một đồng đội bị thương xuống giao thông hào an toàn giữa màn khói bụi mịt mù.
Chiếc thìa nhôm cong cán năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


