Bài viết

Chiếc Thư Chưa Gửi

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Thư Chưa Gửi

Năm 1972, trong một góc bàn học cũ ở làng, có một phong thư nằm yên trong ngăn kéo. Phong thư đã ngả màu vàng nhạt, mép giấy hơi quăn, dấu bưu điện mờ đi theo thời gian.

Không có người gửi chính thức.

Chỉ có một cái tên viết ở góc: “gửi anh”.

Lan là người giữ nó.

Cô viết bức thư ấy vào một buổi tối không điện, khi ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét. Viết xong, cô gấp lại, dán lại, rồi… không gửi.

Không phải vì quên.

Mà vì không biết gửi đi đâu.

Trong thư chỉ có vài dòng ngắn:

“Hôm nay em vẫn ổn.
Chỉ là lâu rồi không nghe tin anh.”

Cô để nó vào ngăn bàn.

Rồi không mở ra nữa.

Chiến tranh khiến những con đường liên lạc trở nên xa xôi hơn. Có những tin nhắn không đến được, có những người không biết còn hay mất.

Nhưng phong thư vẫn nằm đó.

Không đi đâu cả.

Năm 1974, Lan mở lại ngăn bàn.

Bức thư vẫn còn.

Cô cầm lên rất lâu.

Không mở ra.

Chỉ ngồi nhìn.

Có người hỏi:
“Sao không gửi đi?”

Lan không trả lời.

Vì chính cô cũng không chắc còn nơi nào để gửi.

Một buổi chiều, có người đưa về làng một số thư cũ được tìm thấy từ nhiều nơi.

Lan đứng nhìn đống thư ấy rất lâu.

Không có tên quen thuộc.

Cô quay đi.

Đêm đó, cô lại mở phong thư của mình.

Lần này, cô thêm một dòng:

“Nếu anh còn đọc được, hãy trả lời em.”

Nhưng rồi lại không gửi.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Những con đường thư tín dần nối lại. Người ta bắt đầu nhận được những lá thư tưởng đã mất từ lâu.

Một buổi sáng, có người gõ cửa nhà Lan.

“Có thư cho cô.”

Lan đứng im.

Rất lâu.

Rồi mới đưa tay nhận.

Phong thư đã cũ, nhưng chữ viết vẫn quen.

Không phải thư mới.

Mà là thư cũ… đã đi rất lâu mới quay về.

Bên trong chỉ có vài dòng:

“Anh vẫn ở đây.
Và vẫn đang tìm đường để trả lời.”

Lan ngồi xuống.

Không khóc.

Chỉ nhìn rất lâu.

Rồi mở ngăn bàn.

Bức thư chưa gửi của cô vẫn còn đó.

Cô đặt hai lá thư cạnh nhau.

Giống như hai đoạn đường cuối cùng đã gặp lại.

Không ai biết những lá thư đã đi bao xa để đến được ngày hôm nay.

Nhưng có một điều rõ ràng:

Không phải mọi lời chưa gửi đều mất đi.

Có những lời… chỉ đang chờ đúng lúc để được trả lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn