Chiếc thư cuối cùng từ chiến trường
Một buổi chiều, giữa chiến trường đầy khói lửa, một người lính trẻ ngồi bên chiếc hầm nhỏ, tranh thủ viết thư về nhà.
Ngoài kia, tiếng bom vẫn vọng lại. Nhưng trong lá thư, anh không kể về chiến tranh, cũng không nói mình đang ở nơi nguy hiểm đến mức nào.
Anh chỉ viết:
“Mẹ ở nhà có khỏe không? Cha nhớ giữ gìn sức khỏe. Em đừng lo cho anh. Khi nào đất nước hòa bình, anh sẽ trở về.”
Anh hỏi thăm mảnh vườn sau nhà, hỏi mùa này quê mình đã gặt lúa chưa. Anh dặn mẹ đừng quá lo lắng, hãy ăn uống đầy đủ.
Viết đến cuối thư, người lính dừng lại rất lâu.
Có lẽ anh biết chiến trường phía trước còn nhiều hiểm nguy.
Nhưng anh không muốn người thân phải lo sợ.
Anh gấp lá thư lại, cẩn thận cho vào phong bì rồi gửi theo một người đồng đội trở về hậu phương.
Đó cũng là lá thư cuối cùng của anh.
Không lâu sau, trong một trận chiến, người lính ấy đã hy sinh.
Lá thư cuối cùng rồi cũng đến được tay gia đình.
Người mẹ cầm lá thư, đọc từng dòng chữ quen thuộc. Bà đọc đi đọc lại, như thể chỉ cần đọc thêm một lần nữa thì con trai sẽ trở về.
Nhưng người con đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Có lẽ điều xúc động nhất trong những lá thư của người lính là họ rất ít khi nói về cái chết.
Họ chỉ nói về mẹ, về cha, về quê nhà.
Bởi trong những giờ phút đối mặt với hiểm nguy, điều họ nhớ nhất không phải là bản thân mình, mà là những người đang chờ họ trở về.
Những lá thư ấy có thể không mang tên một vị tướng, không kể về một chiến công lớn.
Chỉ là những dòng chữ của một người lính vô danh.
Nhưng phía sau mỗi lá thư là một gia đình, một người mẹ, một người vợ và cả một tuổi xuân đã gửi lại chiến trường.
Chiến tranh đã đi qua.
Những người lính năm ấy nhiều người đã trở về, nhiều người mãi mãi không trở về.
Nhưng những lá thư vẫn còn đó, như những tiếng nói từ quá khứ gửi đến hôm nay:
“Nếu một ngày con không trở về, hãy sống thật tốt. Bởi bình yên mà mọi người có được chính là điều con mong muốn nhất.”
Và có lẽ, đó cũng là lời nhắn giản dị nhất của những người lính vô danh dành cho thế hệ hôm nay:
Hãy trân trọng hòa bình, bởi phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao người đã gửi lại cả tuổi trẻ của mình.


