Chiếc thùng đại liên đựng những lá thư tình
Chiếc thùng đại liên đựng những lá thư tình
Nhân chứng kể: Bà Phạm Thị Xuân (Cựu TNXP Tổng đội 25, Mặt trận miền Đông)
"Con gái ra chiến trường thời ấy không có những hòm xiểng, rương hòm để đựng tư trang. Mọi báu vật riêng tư nhất, chúng tôi đều gom vào những chiếc vỏ thùng đạn đại liên bằng sắt thu được của địch. Chiếc hòm sắt ấy chống nước tốt, chống mối mọt, lại dễ dàng chôn giấu dưới lòng đất mỗi khi có trận càn. Trong tiểu đội TNXP của tôi, chiếc hòm sắt của chị Thư – tiểu đội trưởng – là chiếc hòm đặc biệt nhất, vì bên trong chứa đầy những lá thư tình.
Đó là những lá thư viết trên giấy học trò, giấy pơ-lu-ya ố vàng do anh người yêu là chiến sĩ cao xạ đóng chốt ở bờ Bắc sông Bến Hải gửi vào. Mỗi lần nhận được thư, chị Thư lại trốn vào một góc công sự, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng rồi cẩn thận vuốt phẳng, xếp vào hòm sắt. Đêm đêm, giữa những loạt bom tọa độ, chị lại lôi chiếc hòm ra, cho chúng tôi xem những dòng chữ đầy nhớ thương và hẹn ước: 'Ngày thống nhất, anh sẽ vào Nam đón em, tụi mình cưới nhau dưới bóng dừa quê hương'.
Thế nhưng, trận bom tháng 3 năm 1971 tại tổng kho dã chiến đã cướp đi chị Thư và ba chị em khác khi các chị đang cố dọn đường cho xe qua. Căn hầm trú ẩn bị đánh sập hoàn toàn. Khi chúng tôi đào bới đất đá để tìm thi thể các chị, thứ đầu tiên chạm phải là chiếc thùng đại liên sắt bám đầy bụi than. Mở nắp hòm, những lá thư tình vẫn khô ráo, thơm mùi mực cũ, nằm ngăn nắp cạnh chiếc khăn rằn Nam Bộ. Chúng tôi khóc nấc lên, quyết định chôn chiếc hòm sắt chứa đầy những ước mơ hạnh phúc ấy theo cùng chị vào lòng đất mẹ. Mối tình thời hoa lửa dù dang dở nhưng thiêng liêng và bất tử."


