Chiếc Thuyền Nhỏ Trên Sông Hoàng Long
Những năm kháng chiến, tôi có thời gian hoạt động ở Gia Viễn, nơi có con sông Hoàng Long uốn lượn qua làng xóm. Vùng đất ấy yên bình là vậy, nhưng trong chiến tranh lại trở thành tuyến đường quan trọng để vận chuyển và liên lạc.
Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ đưa hàng qua sông vào ban đêm. Không có cầu lớn, chúng tôi phải dùng những chiếc thuyền nhỏ của dân. Ban ngày thuyền được giấu kín dưới lùm cây ven bờ, đêm xuống mới lặng lẽ đưa ra sử dụng.
Một đêm, tôi cùng hai người nữa chèo thuyền chở hàng sang bờ bên kia. Nước sông hôm đó dâng cao, chảy xiết hơn bình thường. Trời không trăng, chỉ có bóng tối bao trùm, thi thoảng mới có ánh sáng le lói từ xa.
Khi thuyền ra giữa dòng, bất ngờ có tiếng động cơ từ phía hạ lưu. Chúng tôi đoán là địch đang tuần tra. Không kịp quay đầu, cả ba phải nhanh chóng chèo thuyền vào một đám lau sậy ven bờ để ẩn nấp. Hàng hóa được phủ kín bằng lá, mọi người nín thở.
Chiếc xuồng của địch đi ngang qua, ánh đèn quét trên mặt nước. Tôi nằm sát xuống thuyền, nghe rõ cả tiếng nước vỗ vào mạn. Chỉ cần một chút sơ suất, tất cả có thể bị phát hiện. Nhưng may mắn, đám lau sậy dày đã che kín chúng tôi.
Đợi xuồng đi xa, chúng tôi mới dám tiếp tục chèo. Lần này ai cũng cẩn thận hơn, từng nhịp chèo nhẹ và đều. Cuối cùng, thuyền cũng cập bờ an toàn, hàng hóa được giao đúng nơi.
Khi quay lại nhìn dòng sông trong đêm, tôi thấy nó vừa hiền hòa vừa nguy hiểm. Chính con sông ấy đã chứng kiến biết bao chuyến đi thầm lặng như vậy.
Giờ đây, Gia Viễn đã khác xưa, sông Hoàng Long vẫn chảy nhưng không còn những đêm căng thẳng như trước. Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ giữa dòng nước tối—một phần ký ức không thể nào quên của những ngày kháng chiến.


