Chiếc trống bên dòng sông
Chiếc trống bên dòng sông
Một buổi chiều cuối năm, khi đất nước đang chìm trong cảnh chia cắt, Đinh Bộ Lĩnh cưỡi ngựa đi qua một ngôi làng nhỏ.
Con đường vốn đông người qua lại nay vắng lặng. Những cánh đồng bỏ hoang, cỏ mọc cao quá đầu gối. Người dân đóng cửa nhà, không ai dám đi xa vì sợ gặp quân của các thế lực đang tranh giành địa bàn.
Đến bên một ngôi nhà nhỏ, Đinh Bộ Lĩnh nhìn thấy một cậu bé đang ngồi sửa một chiếc trống cũ.
Ông hỏi:
— Vì sao cháu lại sửa chiếc trống này?
Cậu bé đáp:
— Cha cháu bảo chiếc trống này từng được dùng để gọi dân làng cùng chống giặc. Nhưng lâu rồi không ai đánh nữa.
Đinh Bộ Lĩnh nhìn chiếc trống một lúc rồi hỏi:
— Cháu có muốn một ngày nào đó tiếng trống lại vang lên không?
Cậu bé gật đầu:
— Có. Nhưng cháu muốn tiếng trống gọi mọi người về làm ruộng, chứ không phải gọi đi đánh nhau.
Câu trả lời khiến Đinh Bộ Lĩnh lặng người.
Ông nhìn những thửa ruộng hoang phía xa và hiểu rằng điều người dân mong mỏi nhất không phải là những trận chiến, mà là một cuộc sống bình yên.
Từ hôm ấy, ông càng quyết tâm tập hợp hào kiệt, xây dựng lực lượng và tìm cách chấm dứt cảnh các thế lực chia nhau cai quản từng vùng.
Nhiều năm sau, khi Đinh Bộ Lĩnh đã thống nhất được đất nước, ông trở về vùng quê cũ.
Cậu bé ngày nào giờ đã trở thành một chàng trai trưởng thành.
Chiếc trống cũ vẫn được giữ gìn.
Đinh Bộ Lĩnh hỏi:
— Bây giờ cháu muốn đánh chiếc trống ấy để làm gì?
Chàng trai mỉm cười:
— Để gọi mọi người ra đồng. Ruộng đã xanh trở lại rồi!
Tiếng trống vang lên giữa buổi sớm.
Từ những ngôi nhà nhỏ, người dân lần lượt bước ra. Người mang cuốc, người mang cày, người dắt trâu ra đồng. Tiếng nói cười dần thay thế sự im lặng của những năm tháng loạn lạc.
Đinh Bộ Lĩnh đứng bên đường nhìn cảnh ấy, lòng vô cùng vui mừng.
Ông hiểu rằng chiến thắng lớn nhất không chỉ là đánh bại các thế lực cát cứ và đưa đất nước về một mối. Chiến thắng lớn nhất là khi người dân có thể trở lại cuộc sống bình yên, được cày ruộng, dựng nhà và nuôi con.
Năm 968, Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi Hoàng đế, lấy hiệu Đinh Tiên Hoàng, đặt quốc hiệu Đại Cồ Việt và đóng đô ở Hoa Lư.
Còn chiếc trống năm xưa vẫn được người dân giữ lại.
Mỗi khi tiếng trống vang lên giữa cánh đồng, người ta lại kể cho con cháu nghe về một thời đất nước chia cắt và về người đã góp phần đưa non sông trở lại một mối.
Thông điệp: Đất nước hòa bình là điều quý giá nhất. Người anh hùng không chỉ biết chiến đấu mà còn phải hiểu điều nhân dân thực sự mong muốn: được sống, lao động và xây dựng quê hương trong bình yên.



