Bài viết

Chiếc túi bảo mật chiến dịch Tây Nguyên

Trong Chiến dịch Tây Nguyên mùa Xuân 1975, cựu chiến binh *Nguyễn Văn Thịnh* được giao nhiệm vụ giữ chiếc *túi bảo mật* chứa tài liệu tuyệt mật của chiến dịch. Giữa bom đạn ác liệt, ông đã ôm chặt chiếc túi, vượt qua mưa bom bão đạn để bảo vệ bí mật quân sự. 45 năm sau, năm 2020, ông đã trao lại chiếc túi cùng các kỷ vật cho *Bảo tàng Binh đoàn Tây Nguyên*. Chiếc túi sờn cũ ấy không chỉ là vật dụng, mà là *nhân chứng lịch sử*, nhắc nhớ thế hệ trẻ về sự hy sinh và trí tuệ của cha ông để làm nên đại thắng mùa Xuân 1975.

Hải Phòng26/08/2026Đặng Xuân Dũng (Đoàn xã Anh Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1975, cả dân tộc ta đang sục sôi khí thế "Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa". Trong tiếng súng rền vang ở đại ngàn Tây Nguyên, có một người lính trẻ mang trên vai không chỉ ba lô, súng đạn, mà còn mang theo cả vận mệnh của một chiến dịch lịch sử.

Người lính ấy là cựu chiến binh Nguyễn Văn Thịnh, quê Hải Phòng. Năm đó ông mới 22 tuổi, được cấp trên giao nhiệm vụ đặc biệt: giữ chiếc túi vải bạt màu xanh bộ đội - bên trong là tài liệu tuyệt mật của Chiến dịch Tây Nguyên.

Chiếc túi ấy nhỏ thôi, sờn vai, đã vá mấy miếng. Nhưng bên trong là cả một kho báu: bản đồ tác chiến, mật lệnh, sơ đồ phòng thủ của địch, và quan trọng nhất là bản kế hoạch mở màn Tổng tiến công mùa Xuân 1975 - tiền đề để đi đến ngày toàn thắng 30/4 lịch sử.

Đêm 10/3/1975, tiếng súng nổ ở Buôn Ma Thuột. Ông Thịnh cùng đồng đội băng rừng, vượt suối. Bom đạn cày xới, máy bay địch quần thảo. Có lúc bị pháo kích, ông lao xuống hố, ôm chặt chiếc túi vào ngực. "Mất mạng thì được, chứ mất túi thì không" - đó là câu ông tự nhủ.

Bao nhiêu đồng đội ngã xuống. Bao nhiêu lần đói, rét, sốt rét rừng. Chiếc túi ấy ướt mưa rồi lại khô, khô rồi lại ướt. Mực trên tài liệu nhòe đi, ông phải lấy áo lót bọc thêm mấy lớp.

Chiến dịch thắng lợi. Tây Nguyên giải phóng. Rồi từ đó, như thác đổ, quân ta tiến về Sài Gòn. Ngày 30/4/1975, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.

Hòa bình lập lại, ông Thịnh trở về Hải Phòng. Chiếc túi bảo mật được ông cất kỹ trong hòm gỗ, coi như báu vật. 45 năm trôi qua, nó vẫn còn nguyên.

Đến năm 2020, ở tuổi gần 70, ông Nguyễn Văn Thịnh quyết định trao lại chiếc túi cùng những kỷ vật khác: mũ tai bèo, bình tông, bức thư nhà chưa kịp gửi... cho Bảo tàng Binh đoàn Tây Nguyên.

Buổi lễ trao tặng hôm ấy, ông run cầm chiếc túi. Ông nói: "Đây không phải của riêng tôi. Đây là mồ hôi, máu và trí tuệ của hàng vạn đồng đội đã ngã xuống. Tôi trao lại để thế hệ trẻ biết cha ông mình đã đi qua những gì."

Giờ đây, chiếc túi vải sờn cũ ấy được đặt trang trọng trong tủ kính. Nó không còn là vật dụng quân sự nữa. Nó là nhân chứng sống của một thời "hoa lửa", là lời nhắc cho chúng ta: độc lập hôm nay, được đánh đổi bằng những điều thiêng liêng đến nhường nào.Khi đứng trước chiếc túi, người ta không chỉ thấy vải bạt và giấy mực. Người ta thấy cả một mùa xuân đại thắng, thấy cả một dân tộc kiên cường.

vẫn thấy rêu phong trên mái ngói, vẫn thấy hương cau thơm. Nhưng trong không gian ấy, dường như vẫn văng vẳng tiếng người năm xưa: "Toàn dân đứng dậy! Giành lấy chính quyền!"

Đó là nơi lịch sử đã được viết nên, không bằng bút mực, mà bằng ý chí và máu của những người con đất Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn