CHIẾC VÀNG CƯỚI NƠI ĐẠI ĐỘI GIAO LIÊN
CHIẾC VÀNG CƯỚI NƠI ĐẠI ĐỘI GIAO LIÊN
Nhân chứng kể lại: Cô Trần Thị Thảo (Cựu nữ dân quân hỏa tuyến, Quảng Bình)
"Đất Quảng Bình những năm chiến tranh phá hoại là nơi túi bom hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn của giặc Mỹ. Thanh niên trai tráng ra trận, các cô gái chúng tôi ở lại lập thành những đại đội giao liên, dân quân trực chiến bám trụ các bến phà, ngã ba đường để giữ vững mạch máu thông thương.
Tôi và anh Minh, chiến sĩ pháo thủ cao xạ cùng làng, yêu nhau từ thuở còn đi học. Đầu năm 1968, hai gia đình tổ chức một lễ dạm ngõ đơn sơ bằng một đĩa trầu cau và một chiếc nhẫn vàng cưới nhỏ xíu do mẹ anh Minh truyền lại. Chưa kịp làm đám cưới thì đơn vị anh nhận lệnh chuyển quân vào sâu trong chiến trường Nam Bộ, còn tôi tiếp tục bám trụ bến phà Long Đại.
Trước khi chia tay, anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay tôi, nghẹn ngào bảo: 'Em giữ chiếc nhẫn này, đợi ngày đất nước hòa bình anh về làm đám cưới rước em'. Chiếc nhẫn vàng cưới ấy trở thành báu vật, là niềm tin son sắt giúp tôi vượt qua những đêm thức trắng san lấp hố bom dưới làn mưa đạn rát mặt.
Năm 1971, một trận bom tọa độ đánh sập trạm quân y dã chiến gần bến phà, nhiều thương binh nặng cần được chuyển viện gấp nhưng đơn vị lại hết sạch kinh phí để mua thuốc men và dụng cụ y tế cấp cứu. Không một chút đắn đo, tôi tháo chiếc nhẫn vàng cưới trên tay, trao tận tay đồng chí trạm trưởng để đổi lấy một hòm thuốc kháng sinh cứu sống anh em.
Anh Minh đã hy sinh trong chiến dịch Đường 9 năm ấy, lời hẹn ước ngày hòa bình mãi mãi không thể thực hiện được. Chiếc nhẫn cưới thời hoa lửa của chúng tôi tuy không còn trên ngón tay tôi, nhưng nó đã hòa vào xương máu của đồng đội, trở thành minh chứng cho một tình yêu cao đẹp, sẵn sàng hy sinh hạnh phúc cá nhân vì nền độc lập của Tổ quốc."



