CHIẾC VÉ TÀU MỘT CHIỀU
CHIẾC VÉ TÀU MỘT CHIỀU
Trong chiếc ví cũ của ông ngoại, An tìm thấy một tấm vé tàu đã bạc màu.
Trên vé chỉ còn đọc được hai chữ:
“Ga cuối.”
An hỏi mẹ:
“Ông từng đi đâu vậy?”
Mẹ nhìn tấm vé, im lặng một lúc.
“Đó là chuyến tàu cuối cùng ông đi cùng bà.”
Ngày ấy, ông bà còn rất trẻ.
Hai người rời quê lên thành phố với đúng một chiếc va-li.
Trước khi đi, bà hỏi:
“Sau này nếu nhớ nhà thì sao?”
Ông cười:
“Thì mình lại về.”
Nhưng họ không thể về thường xuyên.
Cuộc sống mới có quá nhiều khó khăn.
Họ làm việc, tiết kiệm, rồi sinh con.
Năm tháng cứ thế trôi.
Chiếc vé tàu được bà giữ trong ví.
Một ngày, bà mất.
Ông đem chiếc vé đặt vào ngăn kéo.
Từ đó, ông không bao giờ nhắc đến chuyến tàu ấy nữa.
An cầm tấm vé.
“Vậy tại sao ông giữ?”
Mẹ đáp:
“Có lẽ vì đó là lần đầu tiên ông và bà cùng đi về một phía.”
Nhiều năm sau, ông cũng mất.
An trở về căn nhà cũ.
Cậu lấy tấm vé ra.
Phía sau có một dòng chữ rất nhỏ:
“Nếu một ngày chỉ còn một người, hãy nhớ rằng chuyến đi này từng có hai người.”
An đọc đi đọc lại.
Rồi cẩn thận ép tấm vé vào một cuốn sách.
Mười năm sau.
An có một cô con gái.
Một ngày, con bé hỏi:
“Bố ơi, sao bố giữ tờ giấy cũ này?”
An đưa tấm vé cho con.
“Đây là vé tàu của ông bà.”
“Ông bà đi đâu?”
“Đi đến một nơi rất xa.”
“Có phải họ đi cùng nhau không?”
An mỉm cười.
“Có.”
Cô bé nhìn tấm vé.
“Vậy tại sao chỉ có một vé?”
An khựng lại.
Rồi cậu bật cười.
“Vì ngày xưa, ông bà mua chung một tấm.”
Cô bé ôm tấm vé vào ngực.
“Thế sau này con cũng muốn có một chuyến đi như vậy.”
An xoa đầu con.
“Được.”
Ngoài cửa sổ, một chuyến tàu chạy ngang qua.
Tiếng còi vang lên giữa buổi chiều.
An nhìn theo.
Tấm vé đã cũ đến mức chẳng còn giá trị để lên tàu.
Nhưng nó vẫn giữ được một điều mà thời gian không thể làm mất:
Ký ức về hai người từng bắt đầu một cuộc đời mới trên cùng một chuyến đi.



