CHIẾC VỎ CHĂN ẤM TÌNH ĐỒNG ĐỘI
“Đêm hôm đó, tổ đài 15W bị máy bay Mỹ đánh trúng, 3 chiến sĩ hy sinh. Đau xót thấy cảnh ruồi nhặng bu vào thi thể không còn nguyên vẹn của đồng đội, tôi lấy chiếc vỏ chăn của mình phủ lên. Sau khi mai táng các liệt sĩ, tôi không chôn chiếc vỏ chăn ấy mà đem ra suối giặt để tiếp tục sử dụng...”.
Chủ nhân của chiếc vỏ chăn ấy là Anh hùng lái xe Đỗ Xuân Chiến, nguyên chiến sĩ lái xe Trung đội 3, Đại đội 2, Tiểu đoàn 101, Binh trạm 31, Bộ tư lệnh 559. Với ông đó là kỷ vật vô giá, là “bùa hộ mệnh” theo ông không chỉ trong những năm chiến tranh, mà còn cùng ông vượt qua những sóng gió cuộc đời. Ông nhớ lại:
|
Chiếc vỏ chăn của Anh hùng lái xe Đỗ Văn Chiến hiện đang được lưu giữ tại Bảo tàng Hậu cần. Ảnh: Thanh Hà. |
“Đó là một đêm vào mùa khô năm 1967-1968. Sau khi vượt qua nhiều trọng điểm dưới làn bom đạn ác liệt của máy bay Mỹ, chúng tôi đã đưa hàng đến địa điểm an toàn. Chúng tôi tiến hành giấu xe, ăn sáng và tìm chỗ ngủ lấy sức cho đêm vận chuyển tiếp theo. Địa điểm nghỉ là một hang đá lớn thuộc bản Tươn, tỉnh Khăm Muộn của nước bạn Lào. Đang loay hoay tìm chỗ mắc võng, tôi nghe tiếng gọi của Đại đội trưởng Trần Kim Bồng: "Chiến ơi, chờ anh một lát". Ngay sau đó, anh kéo tôi đi tới một hốc sâu trong hang. Tay rọi đèn pin soi đường, anh vừa đi vừa nói: "Tớ biết trong này có chỗ ngủ tốt lắm, cao ráo lại không có vắt, không có muỗi". Anh còn bảo: "Chỗ này chưa có anh nào biết vì chúng nó sợ ma". Tôi phì cười và nói: "Em chẳng sợ ma đâu". Anh Bồng cũng cười và đưa đèn pin cho tôi soi để trải tăng võng ra. Xong, anh kéo tôi nằm xuống. Không thấy tôi đắp chăn, anh hỏi: "Chăn của em đâu?". Tôi vờ như không nghe thấy mà kéo mép võng ra đắp phía chân. Anh Bồng hỏi tiếp: "Chiến không có chăn à? Địch đánh phá mấy lần vào nơi trú quân của đơn vị, cháy trụi hết nhưng đơn vị đã bổ sung quân trang cho anh em rồi cơ mà?". Lúc đó, tôi quay về phía anh rồi nói: "Đơn vị bổ sung rồi nhưng số lượng không đủ, em nhường cho mọi người, em lấy sau". Anh quay sang, kéo tôi sát lại bên anh, đắp chăn cho tôi bảo: "Thôi ngủ đi...". Đêm ấy nằm bên anh, đắp chung chăn, ấm là vậy mà mãi mới ngủ được…
15 giờ hôm sau, toàn đơn vị thức dậy nấu bữa chiều, chuẩn bị xăng dầu, kiểm tra kỹ thuật và ngụy trang xe. Đại đội trưởng Trần Kim Bồng đi kiểm tra một lượt tất cả các xe. Rồi anh quay lại xe tôi, bảo: "Ba lô, tăng, võng anh đưa ra cả đây rồi, Chiến khỏi phải quay lại chỗ ngủ ban sáng nữa! Anh cho Chiến cái vỏ chăn gấp trong ba lô rồi, em giữ lấy mà dùng để đảm bảo sức khỏe mà chiến đấu lâu dài". Tôi nghẹn ngào, còn chưa kịp nói gì thì cái giọng thân thương của người con Quảng Ngãi lại cất lên trìu mến: "Em cứ yên tâm! Anh sắp được trang bị mới hoàn toàn rồi, chỉ tuần sau thôi...". Lúc đó, tôi chưa hiểu hết điều anh nói, nhưng sự chân tình và ấm áp trong giọng nói của anh đã xua đi băn khoăn của tôi.
Kể từ đó, tôi luôn đem theo chiếc vỏ chăn Đại đội trưởng Trần Kim Bồng đã cho trên các cung đường vận chuyển. Chỉ duy nhất một lần tôi dùng nó để đắp lên người khác, không phải là người sống mà là các đồng đội đã hy sinh.
Đó là mùa mưa năm 1972, chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đang diễn ra khốc liệt. Lúc đó, tôi là Chính trị viên phó Tiểu đoàn 101 (Đơn vị hai lần được Nhà nước tuyên dương danh hiệu đơn vị Anh hùng), tôi chỉ huy đoàn xe chở đạn pháo 130mm cho 2 trận địa pháo ở đầu Đường 14 từ Bản Đông đi vào. Trong đội hình có 3 chiến sĩ thông tin tổ đài 15W đi phối hợp. Một đêm, sau khi trả hàng xong, xe tổ đài 15W bị máy bay Mỹ phát hiện đánh trúng, 3 chiến sĩ hy sinh, thịt xương nát vụn. Cho đến gần trưa hôm sau, tôi và một số anh em tìm kiếm, nhặt từng mẩu xương, mẩu thịt của 3 liệt sĩ gom lại chờ bàn giao cho Binh trạm 14 đến khâm liệm, chôn cất. Dưới nắng hè nóng nực, lũ ruồi nhặng lao đến. Đau xót khi thấy cảnh lũ ruồi nhặng bu vào thịt, xương đồng đội, tôi lấy chiếc vỏ chăn của mình che kín lại. Khoảng 2 giờ sau, cán bộ Binh trạm 14 ra, chúng tôi bàn giao hồ sơ và thi thể 3 liệt sĩ để họ làm công tác tử sĩ.
Thấy tôi cuộn giữ lại chiếc vỏ chăn, anh em bảo tôi chôn theo liệt sĩ, tôi không nói gì, lẳng lặng mang ra suối giặt, phơi khô đem về sử dụng tiếp. Ngay đêm hôm sau, khi đắp vỏ chăn ngủ, tôi mơ gặp lại 3 chiến sĩ tổ đài 15W. Giấc mơ đem đến cho tôi những điều kỳ diệu. Những ngày sau đó, tôi luôn cảm thấy như các anh vẫn đi theo "phù hộ" che chắn đạn, bom cho tôi".
Dù năm tháng đã khiến chiếc vỏ chăn bạc màu, sờn cũ nhưng Anh hùng Đỗ Văn Chiến luôn nâng niu, giữ gìn cẩn thận. Ngày 11-7-2012, hưởng ứng cuộc vận động "Hiến tặng kỷ vật kháng chiến của ngành hậu cần quân đội" do Tổng cục Hậu cần phát động, ông đã trao chiếc vỏ chăn này tặng Bảo tàng Hậu cần Quân đội nhân dân Việt Nam với mong muốn kỷ vật này sẽ được gìn giữ mãi mãi để "truyền lửa" cho thế hệ mai sau. Đồng thời, ông hy vọng, các CCB và khách tham quan, khi nghe thuyết minh về hiện vật này có thể biết và giúp ông tìm được người Đại đội trưởng Trần Kim Bồng đáng kính của mình.




