CHIẾC VỎ GỐM BÁT TRÀNG VÀ CHÚT HƯƠNG HẬU PHƯƠNG
CHIẾC VỎ GỐM BÁT TRÀNG VÀ CHÚT HƯƠNG HẬU PHƯƠNG
Nhân chứng kể lại: Bác Vũ Đình Thắng (Cựu chiến binh Trung đoàn 9, Sư đoàn 304)
"Hành quân vào chiến trường Quảng Trị năm 1972, hành lý của cậu bạn cùng tiểu đội tên Hải, quê ở Gia Lâm (Hà Nội), có một vật rất lạ: một chiếc vỏ bình gốm Bát Tràng nhỏ bằng nắm tay, chưa kịp tráng men, bề mặt còn thô nhám. Hải bảo trước hôm lên đường, cậu ra lò gốm của chú ruột, nhặt miếng gốm này bỏ vào đáy ba lô để 'mỗi lần nhớ đất Bắc thì mang ra ngửi mùi đất quê mình'.
Những đêm chốt giữ hầm chữ A bên dòng sông Nhung, trời mưa sũng nước, bùn đất hôi tanh mùi thuốc súng, Hải lại rút miếng gốm ấy ra. Cậu áp nó vào mũi, hít một hơi thật sâu rồi chuyền cho tôi: 'Thử ngửi xem, mùi đất sét nung sấy củi đấy, thơm và ấm lòng lắm'. Kỳ lạ thay, miếng gốm thô ấy khi thấm mồ hôi và hơi ấm từ lòng bàn tay người lính bỗng tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, gợi nhớ về những mái nhà rêu phong, những con đường làng Bắc Bộ thanh bình.
Miếng gốm Bát Tràng thời hoa lửa ấy đã đi qua trăm trận bom, cùng chúng tôi nếm mật nằm kề chết chóc. Nó không chỉ là một kỷ vật quê hương, mà là một mảnh hồn làng, một điểm tựa tinh thần giúp những người lính trẻ thủ đô giữ vẹn nguyên sự thuần khiết và niềm tin ngày trở về."


