Bài viết

CHIẾC VỎ HỘP SỮA "ÔNG THỌ" VÀ SỰ SỐNG TRONG HẦM TỘI LỖI TRÙNG KHÁNH Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Hiền (Cựu y tá Trung đoàn 567, Cao Bằng)

Lào Cai01/07/2026lưu thị huệ (xã lâm giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC VỎ HỘP SỮA "ÔNG THỌ" VÀ SỰ SỐNG TRONG HẦM TỘI LỖI TRÙNG KHÁNH

Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Hiền (Cựu y tá Trung đoàn 567, Cao Bằng)

Bối cảnh lịch sử: Tháng 3 năm 1979, trạm phẫu thuật dã chiến nằm trong một hang đá chật hẹp ở Trùng Khánh luôn trong tình trạng quá tải. Thuốc men lánh nạn cạn kiệt, đặc biệt là các chất dinh dưỡng dành cho những thương binh nặng bị nhiễm trùng sụt cân nghiêm trọng.

"Hang đá ẩm ướt, mùi máu tanh quện với mùi thuốc sát trùng loại rẻ tiền tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Giữa giường bệnh làm bằng những cành cây rừng ghép lại, một chiến sĩ trẻ tên hoán bị mảnh cối găm vào ổ bụng đang co giật liên hồi do sốt cao và suy kiệt cơ thể, anh không thể ăn được cơm độn hay cháo loãng. Giữa lúc chúng tôi gần như tuyệt vọng, đồng chí hậu cần đi lùng sục khắp các hầm sập mang về được một báu vật: một vỏ hộp sữa 'Ông Thọ' bằng sắt tây đã hoen gỉ, bên trong chỉ còn dính lại một lớp sữa đặc mỏng bám sát đáy và thành hộp.

Tôi trân trọng cầm chiếc vỏ hộp sữa thời hoa lửa ấy, đổ vào đó một chút nước suối đun sôi bằng củi khô giấu kín khói. Tôi dùng một chiếc que tre nhỏ, tỉ mỉ cạo sạch từng chút sữa đặc còn sót lại, hòa tan nó vào dòng nước ấm để tạo thành một dung dịch nước sữa nhạt màu, thơm nhẹ.

Tôi dùng chiếc thìa nhôm sứt góc, bón từng giọt nước sữa quý giá ấy vào bờ môi khô khốc, tái nhợt của hoán. Từng giọt, từng giọt sữa nhạt nhẽo ấy nhưng chứa đựng tất cả tình thương và sự nỗ lực tột cùng của người thầy thuốc quân y. Kỳ diệu thay, cơ thể hoán dần dịu lại, cơn co giật qua đi và nhịp thở trở nên đều đặn hơn. Chiếc vỏ hộp sữa rỗng tuếch ấy đã hoàn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn