CHIẾC VÔ LĂNG TRỞ VỀ QUÊ MẸ
Có một người lính Việt Nam từng học lái xe ở nước Pháp. Điều ấy nghe thật lạ nhưng câu chuyện của Lộc Văn Trọng lại bắt đầu như thế.
Ông là người Tày, quê Cao Bằng. Trước Cách mạng tháng Tám, ông bị thực dân Pháp bắt đi lính và đưa sang Pháp học lái xe.
Những ngày ở nơi đất khách, có lẽ ông cũng không thể biết rằng một ngày kia, chính kỹ năng người Pháp dạy mình sẽ trở thành thứ giúp ông phục vụ cuộc kháng chiến của quê hương.
Năm 1945, Lộc Văn Trọng tham gia tổ chức ái hữu của binh lính người Việt tại Pháp. Ông đấu tranh không để số vũ khí được đưa về Việt Nam phục vụ chiến tranh và yêu cầu được hồi hương. Ông bị bắt rồi bị đày sang Bắc Phi.
Năm 1946, ông được trở về Việt Nam. Và điều đầu tiên ông làm sau khi đặt chân lên quê hương là tham gia du kích.
Từ một người bị ép học lái xe cho quân đội Pháp, ông trở thành người lái xe phục vụ chính cuộc kháng chiến chống Pháp.
Trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, ông từng một mình lái đưa năm chiếc xe chiến lợi phẩm cùng hàng vạn viên đạn, xăng dầu và quân trang về căn cứ an toàn.
Có những chiếc xe bị hỏng, ông cùng đồng đội nhặt từng phụ tùng từ những chiếc xe không còn sử dụng được để sửa lại. Riêng ông sửa được bốn chiếc.
Rồi những cung đường Tây Bắc, Thượng Lào và Điện Biên Phủ tiếp tục gọi tên người lái xe ấy.
Trong ba năm, ông lái xe hơn ba vạn cây số qua năm chiến dịch lớn, vận chuyển hàng nghìn tấn vũ khí, lương thực cho chiến trường.
Năm 1955, Lộc Văn Trọng được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.
Nhưng điều khiến câu chuyện của ông đặc biệt không chỉ nằm ở những con số mà ở một vòng đời rất lạ: Người Pháp dạy ông lái xe. Ông trở về dùng chính tay lái ấy để đưa kháng chiến đi đến chiến thắng.
Có những thứ kẻ thù tưởng rằng họ có thể kiểm soát nhưng họ không thể kiểm soát được lòng yêu nước của một con người.


