Chiếc vòng bạc
Chiếc vòng bạc
Hồi ở chiến khu Pác Bó, Bác Hồ sống rất gian khổ nhưng lúc nào cũng tràn đầy tình yêu thương với mọi người, đặc biệt là các em nhỏ. Mỗi lần Bác đi công tác về, các em nhi đồng trong bản lại chạy ùa ra đón Bác để được chia kẹo.Một hôm, trước khi Bác đi công tác xa, một em bé gái trong bản chạy đến nắm tay Bác và xúi nhỏ:
"Bác ơi, Bác đi công tác về nhớ mua cho cháu một chiếc vòng bạc nhé!"
Bác cúi xuống nhìn em bé, âu yếm xoa đầu và mỉm cười gật đầu:
"Bác đi sẽ nhớ mua cho cháu."Chuyến đi công tác của Bác kéo dài ròng rã hơn hai năm trời. Khi Bác quay trở về Pác Bó, mọi người trong bản vui mừng khôn xiết, tụ tập lại xung quanh để đón Bác. Trải qua thời gian dài với biết bao nhiêu công việc bộn bề của đất nước, em bé ngày xưa giờ đã lớn hơn và cũng không còn nhớ gì đến lời đề nghị ngây thơ năm nào.Thế nhưng, vừa bước vào nhà, sau khi chào hỏi các cụ già và đồng bào, Bác Hồ liền mở túi, lấy ra một chiếc vòng bạc mới tinh, sáng loáng. Bác gọi em gái nhỏ ngày trước lại, tự tay đeo chiếc vòng vào tay em và nói:
"Cháu đã lớn hơn trước rồi, nhưng Bác vẫn giữ lời hứa mua vòng bạc cho cháu đây."
Mọi người có mặt lúc đó đều vô cùng ngạc nhiên và xúc động. Một đồng chí cán bộ bên cạnh khẽ hỏi Bác:
"Thưa Bác, Bác bận trăm công nghìn việc, sao Bác vẫn nhớ mua chiếc vòng bạc nhỏ này ạ?"
Bác nhìn mọi người rồi ôn tồn giải thích:
"Đối với một đứa trẻ, một lời hứa của người lớn là rất thiêng liêng. Nếu chúng ta hứa mà không làm, trẻ con sẽ mất lòng tin và chúng ta sẽ dạy chúng thói dối trá. Làm người, điều quan trọng nhất là phải giữ trọn chữ tín, nói giữ lời thì mới được lòng dân.



