Bài viết

chiếc vòng bạc của Bác Hồ-kỉ niệm thiêng liêng về một con người vĩ đại

Tây Ninh13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong kho tàng ký ức của gia đình tôi, có một câu chuyện được ông tôi – một cựu chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô – kể đi kể lại suốt cả cuộc đời. Đó không phải là chiến công, không phải trận đánh, mà là một kỷ niệm giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng về Bác Hồ. Ông tôi bảo: “Bác không chỉ là lãnh tụ, Bác là niềm tin, là tình thương, là tất cả những gì đẹp đẽ nhất của dân tộc.”

Chuyện kể rằng, vào mùa xuân năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ đang vào giai đoạn quyết liệt. Ông tôi khi ấy mới 22 tuổi, cùng đơn vị hành quân qua chiến khu Việt Bắc. Một buổi chiều, cả đơn vị được nghỉ chân bên một khu rừng già. Bỗng có một cụ già mặc bộ quần áo nâu giản dị, chân đi dép cao su, tóc bạc phơ, xuất hiện cùng mấy chiến sĩ bảo vệ. Ông tôi nhận ra ngay – đó là Bác Hồ! Mọi người xúc động đứng dậy, Bác vẫy tay: “Các chú cứ ngồi, Bác đến thăm các chú một lát.”

Bác ngồi xuống bên đống lửa, hỏi thăm từng người: “Chú ăn có no không? Có đủ áo mặc không? Nhà cửa thế nào?” Giọng Bác ấm áp như giọng của một người cha già. Ông tôi kể: “Hồi đó lạnh lắm, có đứa run cầm cập, Bác liền cởi áo khoác ngoài đắp cho nó. Anh em ai cũng rưng rưng, không ai dám nhận, nhưng Bác nói: ‘Bác già rồi, chịu lạnh kém, nhưng Bác khoẻ hơn các chú tưởng đấy. Các chú phải giữ sức mà đánh giặc.’ Mọi người nghe mà thương Bác vô cùng.”

Rồi Bác lấy trong túi ra một vòng bạc nhỏ. Bác bảo: “Đây là vòng Bác được tặng từ Hội liên hiệp phụ nữ khi lên chiến khu. Bác trao lại cho chú – người lính trẻ nhất đơn vị – để giữ làm kỷ niệm. Chú nhớ: súng có nặng cũng phải cầm cho chắc, đừng để đất nước mất tự do.” Ông tôi nhận chiếc vòng, tay run run, nước mắt chảy dài. Chiếc vòng bạc nhỏ xíu, không đáng giá bao nhiêu, nhưng đối với ông, đó là báu vật lớn nhất đời.

Trong kho tàng ký ức của gia đình tôi, có một câu chuyện được ông tôi – một cựu chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô – kể đi kể lại suốt cả cuộc đời. Đó không phải là chiến công, không phải trận đánh, mà là một kỷ niệm giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng về Bác Hồ. Ông tôi bảo: “Bác không chỉ là lãnh tụ, Bác là niềm tin, là tình thương, là tất cả những gì đẹp đẽ nhất của dân tộc.”

Chuyện kể rằng, vào mùa xuân năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ đang vào giai đoạn quyết liệt. Ông tôi khi ấy mới 22 tuổi, cùng đơn vị hành quân qua chiến khu Việt Bắc. Một buổi chiều, cả đơn vị được nghỉ chân bên một khu rừng già. Bỗng có một cụ già mặc bộ quần áo nâu giản dị, chân đi dép cao su, tóc bạc phơ, xuất hiện cùng mấy chiến sĩ bảo vệ. Ông tôi nhận ra ngay – đó là Bác Hồ! Mọi người xúc động đứng dậy, Bác vẫy tay: “Các chú cứ ngồi, Bác đến thăm các chú một lát.”

Bác ngồi xuống bên đống lửa, hỏi thăm từng người: “Chú ăn có no không? Có đủ áo mặc không? Nhà cửa thế nào?” Giọng Bác ấm áp như giọng của một người cha già. Ông tôi kể: “Hồi đó lạnh lắm, có đứa run cầm cập, Bác liền cởi áo khoác ngoài đắp cho nó. Anh em ai cũng rưng rưng, không ai dám nhận, nhưng Bác nói: ‘Bác già rồi, chịu lạnh kém, nhưng Bác khoẻ hơn các chú tưởng đấy. Các chú phải giữ sức mà đánh giặc.’ Mọi người nghe mà thương Bác vô cùng.”

Rồi Bác lấy trong túi ra một vòng bạc nhỏ. Bác bảo: “Đây là vòng Bác được tặng từ Hội liên hiệp phụ nữ khi lên chiến khu. Bác trao lại cho chú – người lính trẻ nhất đơn vị – để giữ làm kỷ niệm. Chú nhớ: súng có nặng cũng phải cầm cho chắc, đừng để đất nước mất tự do.” Ông tôi nhận chiếc vòng, tay run run, nước mắt chảy dài. Chiếc vòng bạc nhỏ xíu, không đáng giá bao nhiêu, nhưng đối với ông, đó là báu vật lớn nhất đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn