Chiếc võng bạt rách góc và ngọn đèn dầu bên dòng sông Pô Kô
Chiếc võng bạt rách góc và ngọn đèn dầu bên dòng sông Pô Kô
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Sửu (nguyên chiến sĩ Trung đoàn 66, Sư đoàn 10) kể về người đồng đội cùng quê Hà Tây cũ — anh Trần Văn Sơn. Trong hành trang vượt Trường Sơn của Sơn, ngoài bao gạo sấy và súng đạn, luôn có một chiếc võng bạt dù màu xanh lá cây đã bị mảnh đạn xé rách một góc, được anh khéo léo dùng chỉ dù vá lại bằng những đường kim mũi chỉ thẳng tắp.
Chiếc võng ấy không chỉ là nơi ngả lưng sau những chặng hành quân đeo nặng 30kg vượt đèo dốc, mà còn là "trạm dừng chân" của cả tiểu đội. Đêm đêm, dưới tán rừng già bên bờ sông Pô Kô, Sơn lại mắc võng, vặn nhỏ ngọn đèn dầu tự chế từ vỏ đồ hộp để soi sáng cho anh em cùng viết thư gửi về quê nhà.
Trong trận tập kích điểm cao 1015 (Charlie), tiểu đội của Sơn bị hỏa lực đại liên địch chặn đứng ở cửa mở. Sơn đã dũng cảm ôm ôm bộc phá lao lên dập tắt lô cốt chính. Khi đồng đội tiếp cận, Sơn đã hy sinh, tay vẫn nắm chặt chiếc dây võng dù vừa cởi vội khỏi lưng.
Cựu chiến binh Sửu đã cẩn thận gấp gọn chiếc võng bạt vá góc ấy, mang theo suốt chặng đường chiến dịch Mùa Xuân 1975. Sau ngày đất nước thống nhất, ông lặn lội trở về quê nhà trao lại chiếc võng cho mẹ của Sơn. Mẹ ôm chiếc võng vào lòng, áp mặt vào góc vá nhỏ mà khóc — góc vá mà ngày xưa chính tay Sơn đã ngồi vá dưới ánh đèn dầu trước ngày lên đường ra mặt trận.



