Chiếc võng bạt và bài thơ viết dở bên dòng Sa Thầy
Chiếc võng bạt và bài thơ viết dở bên dòng Sa Thầy
Nhân chứng kể: Ông Đặng Đình Hùng (Cựu chiến binh Sư đoàn 10, Mặt trận Tây Nguyên)
"Chiếc võng bạt Trường Sơn là ngôi nhà, là người bạn thân thiết nhất của người chiến sĩ giải phóng. Chiếc võng theo chúng tôi qua ngàn dặm chiến dịch, chứng kiến những giấc ngủ chập chờn giữa hai loạt đạn, và cả những sự hy sinh thầm lặng. Đêm cuối năm 1969, bên bờ sông Sa Thầy cuồn cuộn sóng, tiểu đội chúng tôi mắc võng dưới tán rừng già để chuẩn bị cho trận đánh căn cứ Plei Me ngày mai.
Bên cạnh võng tôi là võng của cậu lính trẻ tên Tiến, quê ở làng hoa Ngọc Hà, Hà Nội. Tiến học giỏi, thích làm thơ, lúc nào trong túi áo cũng có mảnh giấy pơ-lu-ya ép phẳng. Đêm đó, dưới ánh trăng rừng xuyên qua kẽ lá, Tiến nằm trên võng, dùng chiếc cặp tài cũ làm bệ, hí hoáy viết một bài thơ gửi về cho người yêu. Cậu ấy đọc nhỏ cho tôi nghe: 'Mai anh vào trận đánh/ Sông Sa Thầy nước trong/ Chiếc võng bạt Trường Sơn/ Chở cả vùng trời thương...'
Bài thơ mới viết được bốn câu thì còi báo động rú lên, pháo tầm xa của địch dội trúng đội hình. Một mảnh pháo găm thẳng vào ngực Tiến khi cậu vừa kịp nhảy xuống công sự. Tiến hy sinh trên tay tôi, máu của cậu nhuộm đỏ mảnh giấy viết bài thơ dở dang. Sáng hôm sau, chúng tôi chôn cất Tiến bên bờ sông, tôi cẩn thận gói bài thơ ấy vào trong chiếc võng bạt của cậu, chôn theo cùng anh. Mỗi lần nghe bài hát về chiếc võng Trường Sơn, tôi lại thấy bóng dáng Tiến nằm đó, viết tiếp bài thơ hòa bình bằng chính cuộc đời mình."



