Cựu chiến binh

CHIẾC VÕNG BẠT VÀ NHỮNG GIẤC NGỦ GIỮA RỪNG GIÀ

Ninh Bình18/05/2026Phan Ánh Dương (Xã Yên Mô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC VÕNG BẠT VÀ NHỮNG GIẤC NGỦ GIỮA RỪNG GIÀ

Trong hành trang người lính hành quân vào Nam thời bấy giờ, bên cạnh khẩu súng, bao đạn và chiếc mũ cối thân thương, có một vật dụng vô cùng giản dị nhưng lại gắn bó máu thịt, trở thành người bạn đường chung thủy nhất: chiếc võng bạt Trường Sơn. Đối với ông Đinh Ngọc Văn, chiếc võng bạt không đơn thuần là một món nhu yếu phẩm, mà nó là cả một bầu trời kỷ niệm, là nhân chứng thầm lặng cho những phút giây nghỉ ngơi hiếm hoi, những giấc ngủ chập chờn giữa hai hồi bão đạn của người chiến sĩ tại mặt trận Quảng Nam và Tây Nguyên.Giữa đại ngàn sâu thẳm, khi đơn vị kết thúc một chặng hành quân dài ngày ròng rã hoặc vừa rút ra khỏi một trận đánh ác liệt, việc đầu tiên của người lính là tìm hai thân cây rừng chắc chắn để mắc võng. Chiếc võng bạt màu xanh tô hà được căng lên, phía trên là chiếc tăng nilon che sương, che mưa. Nằm trên chiếc võng đu đưa giữa hai thân cây, người lính có thể nghe tiếng lá rừng xào xạc, tiếng suối chảy róc rách xa xa, tạm quên đi những căng thẳng, khốc liệt của chiến trường vừa diễn ra cách đó vài giờ. Ông Văn nhớ lại, những giấc ngủ trên võng thường rất ngắn và chập chờn. Người lính nằm ngủ nhưng tay vẫn không rời khẩu súng đặt dọc theo thân người, tai vẫn căng ra để cảnh giới. Chỉ cần một tiếng động lạ, một tiếng cành cây gãy hay tiếng rít từ xa của máy bay địch, tất cả lập tức bật dậy như một lò xo, thu võng và lao xuống hầm công sự.Chiếc võng bạt cũng chứng kiến biết bao tình đồng đội thiêng liêng. Có những đêm mưa rừng tầm tã, đất dưới chân nhão nhẹt, những người lính nhường nhau chỗ võng khô ráo nhất, hoặc hai ba người cùng ngồi túm tụm trên một chiếc võng, che chung một tấm tăng để sưởi ấm cho nhau qua cơn lạnh giá của đại ngàn. Đau thương hơn, chiếc võng ấy đôi khi lại trở thành chiếc cáng cứu thương đưa những đồng đội bị thương ra tuyến sau, hay đau xót nhất là trở thành tấm vải liệm bọc lấy thân hình của những người chiến sĩ anh dũng ngã xuống, gửi lại thân xác nơi rừng xanh mồ viễn xứ. Cho đến tận sau này, khi cuộc chiến đã lùi xa, ông Đinh Ngọc Văn vẫn giữ mãi ký ức về chiếc võng bạt năm xưa – một biểu tượng giản dị nhưng đầy kiêu hùng của một thế hệ thanh niên kiên cường đi qua khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC VÕNG BẠT VÀ NHỮNG GIẤC NGỦ GIỮA RỪNG GIÀ | Câu chuyện thời hoa lửa