CHIẾC VÕNG BÊN SUỐI
CHIẾC VÕNG BÊN SUỐI
Giữa cánh rừng già có một con suối nhỏ nước trong veo chảy qua những phiến đá lớn.
Mỗi lần dừng chân ở đó, anh Tài thường mắc võng bên gốc cây già sát mép nước.
Anh thích nghe tiếng suối chảy mỗi đêm.
Anh bảo tiếng nước làm anh nhớ con sông nhỏ ở quê.
Đồng đội nhiều lần thấy anh ngồi một mình bên bờ suối rất lâu.
Có hôm anh nhặt vài viên sỏi bỏ vào túi áo rồi cười:
“Mai này mang về cho thằng em ở nhà.”
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị đang nghỉ bên suối thì nhận lệnh di chuyển gấp.
Địch chuẩn bị càn vào khu vực đóng quân.
Trong lúc mọi người thu dọn đồ đạc, một thương binh bị ngã xuống dòng nước chảy xiết.
Anh Tài lao xuống cứu đồng đội giữa màn đêm lạnh buốt.
Người lính ấy được đưa lên bờ an toàn.
Còn chiếc võng xanh vẫn đung đưa bên bờ suối đến tận sáng hôm sau.
Nhiều năm sau, người chiến sĩ năm ấy trở lại con suối cũ.
Dòng nước vẫn chảy qua những phiến đá như ngày nào.
Chỉ không còn người lính trẻ từng ngồi lặng im nghe tiếng suối giữa thời hoa lửa nữa.


