Chiếc Võng Buộc Hai Đầu (1)
Một chiếc võng rừng được buộc giữa hai thân cây đã trở thành nơi nghỉ ngơi hiếm hoi của người lính. Nhưng hơn thế, nó còn là nơi chứng kiến những câu chuyện, những chia sẻ rất thật giữa đồng đội.
Tạ Văn Cường luôn mang theo một chiếc võng mỏng trong ba lô. Với anh, đó là thứ giúp anh có thể nghỉ ngơi bất cứ khi nào có cơ hội. “Chỉ cần hai cái cây là đủ,” anh nói. Những ngày hành quân, khi dừng lại giữa rừng, anh nhanh chóng buộc võng giữa hai thân cây, nằm xuống trong vài phút ngắn ngủi. “Ngủ được chút nào hay chút đó.” Một buổi trưa, sau khi vượt qua một đoạn đường dài, đơn vị dừng chân. Cường mắc võng, nằm xuống, thở nhẹ. Một người bạn đứng nhìn:
“Cho nằm chung được không?” Cường cười:
“Võng nhỏ, nhưng thử xem.” Hai người nằm chung, chật chội, phải xoay nghiêng người. Nhưng chỉ vài phút sau, cả hai đều thiếp đi. “Chật mà ngủ ngon thật,” người kia nói khi tỉnh dậy. Từ đó, chiếc võng không còn là của riêng Cường. Ai mệt quá cũng có thể nằm nhờ. Một đêm, trời mưa nhẹ, đất ướt, không thể nằm dưới đất. Cường mắc võng, rồi nhường cho một người bị sốt nằm. “Cậu nằm đi,” anh nói. “Còn cậu?” – người kia hỏi. Cường kéo áo khoác, ngồi tựa gốc cây:
“Tôi quen rồi.” Đêm đó, anh không ngủ, chỉ thỉnh thoảng nhìn lên chiếc võng đung đưa nhẹ. Một lần khác, khi phải rút lui gấp, Cường không kịp tháo võng, đành bỏ lại. “Tiếc không?” – một người hỏi. Cường nhìn lại một lúc, rồi lắc đầu:
“Có người dùng là được.” Nhưng vài ngày sau, khi quay lại khu vực đó, anh bất ngờ thấy chiếc võng vẫn còn, được buộc lại gọn gàng. Một đơn vị khác đã dùng, rồi treo lại như cũ. Cường cười:
“Thế là nó vẫn đi tiếp.” Sau chiến tranh, Tạ Văn Cường nói rằng ông không còn chiếc võng ấy nữa. “Nhưng cái cảm giác nằm giữa rừng, nhìn lên tán lá, nghe gió thổi… thì vẫn còn,” ông nói. Với ông, chiếc võng buộc hai đầu không chỉ là nơi nghỉ ngơi, mà là nơi con người chia sẻ với nhau những khoảnh khắc hiếm hoi của sự bình yên. Trong thời hoa lửa, đôi khi chỉ cần một chỗ nằm tạm, cũng đủ để người ta lấy lại sức và tiếp tục bước đi.



