CHIẾC VÕNG "CÁNH CUNG TỰ ĐỘNG" CỦA ANH HÙNG VŨ DUY VINH
Trong môi trường rừng rậm ẩm thấp, việc nghỉ ngơi đối với người lính là vấn đề sống còn để duy trì sức khỏe. Anh hùng Vũ Duy Vinh, một người vốn có tài về nghề mộc, đã cải tiến chiếc võng nằm truyền thống thành chiếc võng "cánh cung tự động" để thích nghi với các địa đạo hẹp và rừng cây sát mặt đất. Khó khăn lúc đó là không gian quá hạn hẹp, không thể giăng võng như bình thường, và việc nằm sát đất gây ra những chứng bệnh như phong thấp hay sốt rét rừng do muỗi vắt.
Ông Vinh đã thiết kế một khung thép hình cánh cung, có khả năng co dãn nhờ lò xo được làm từ dây thừng tẩm nhựa cây rừng. Chiếc võng này có thể tự căng ra khi đặt vào bất kỳ khoảng trống nào, từ hốc cây cho đến vách địa đạo. Điểm đặc biệt nhất là nó có cơ chế "tự cân bằng": dù địa hình có nghiêng đến đâu, chiếc võng vẫn luôn giữ người nằm ở trạng thái song song với mặt đất, nhờ vào trọng tâm được tính toán kỹ lưỡng ở hai đầu khung cung. Điều này giúp bộ đội nghỉ ngơi sâu hơn, hồi phục thể lực nhanh hơn sau mỗi trận đánh.
Ông Vinh đã mất nhiều đêm để tìm loại thép đủ cứng nhưng phải nhẹ để dễ dàng mang vác. Ông đã tận dụng những mảnh khung nhôm từ xác máy bay Mỹ để làm khung cung. Sự tỉ mỉ trong từng mối nối, từng sợi dây đan đã tạo nên một vật dụng không thể thiếu cho quân ta. Chiếc võng cánh cung không chỉ là chỗ ngủ, nó là "pháo đài tĩnh lặng" của người lính. Anh Vinh từng tâm sự: "Người lính khi nằm xuống mà không được thoải mái thì khi đứng lên cầm súng cũng không thể vững tay". Câu chuyện về chiếc võng này là bài ca về tình đồng chí, về sự chăm sóc tỉ mỉ của người chỉ huy dành cho chiến sĩ. Nó cho thấy rằng trong chiến tranh, sự nhân văn và tư duy kỹ thuật phải luôn song hành, tạo nên sức mạnh tổng hợp để quân đội ta vượt qua mọi gian khổ, khó khăn.


