Cựu Thanh niên xung phong

CHIẾC VÕNG CŨ

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC VÕNG CŨ

Ngày anh Hoàng lên đường, mẹ vẫn mắc chiếc võng dưới gốc cau trước nhà.

“Bao giờ anh về, mẹ lại nằm đây nghe anh kể chuyện,” mẹ nói.

Hoàng cười, vẫy tay rồi bước đi.

Chiếc võng từ đó vẫn treo dưới gốc cau. Những buổi chiều, mẹ thường ngồi bên cạnh, nhìn con đường trước ngõ.

Mỗi khi có người trở về làng, bà lại đứng lên nhìn.

Nhưng Hoàng không về.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Mẹ đã già, mái tóc bạc trắng. Một hôm, bà tháo chiếc võng xuống, gấp thật ngay ngắn rồi đặt vào chiếc rương cũ.

Người hàng xóm hỏi:

“Bác không chờ nữa sao?”

Bà mỉm cười:

“Không. Tôi đã chờ đủ lâu rồi.”

Bà nhìn ra khoảng sân.

“Bây giờ tôi muốn dành chỗ cho những đứa trẻ.”

Từ hôm ấy, bà mắc chiếc võng trở lại dưới gốc cau.

Nhưng không phải để chờ con.

Bà để những đứa trẻ trong làng đến nằm nghỉ sau giờ học. Chúng kể cho bà nghe đủ chuyện: chuyện trường lớp, chuyện bạn bè, chuyện những ước mơ sau này.

Một đứa trẻ hỏi:

“Bà có buồn không khi con trai bà không về?”

Bà im lặng một lúc rồi đáp:

“Có chứ.”

“Vậy sao bà vẫn cười?”

Bà nhìn lũ trẻ đang đùa vui trên sân.

“Vì bà biết nó cũng mong các cháu được cười như thế.”

Gió nhẹ thổi qua hàng cau.

Chiếc võng đung đưa dưới ánh chiều.

Nhiều năm trước, nơi ấy từng là chỗ một người mẹ ngóng con trở về.

Còn hôm nay, nó trở thành nơi những đứa trẻ ngồi kể về tương lai.

Có lẽ đó chính là cách một nỗi nhớ được biến thành hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn