Chiếc võng của người mẹ
Mẹ anh Dương gửi cho anh một chiếc võng dù. Mẹ viết thư: “Con ngủ cho đỡ lạnh, đừng nằm đất nhiều.” Anh nhận võng, đọc thư mà mắt cay.
Một hôm, đơn vị có thương binh nặng cần nằm võng để giảm đau. Anh Dương không chần chừ, tháo võng của mình đưa cho thương binh. Đồng đội hỏi: “Võng mẹ gửi mà?”
Anh Dương gật đầu: “Mẹ tao cũng muốn cứu người.”
Anh nằm đất nhiều đêm, lưng đau nhức. Nhưng thương binh nhờ có võng mà đỡ đau, vượt qua cơn nguy kịch.
Sau chiến tranh, thương binh ấy tìm về quê anh Dương để cảm ơn. Mẹ anh nghe chuyện, chỉ lặng lẽ lau nước mắt. Bà nói: “Con tôi làm đúng.” Chiếc võng không chỉ là vật dụng, mà là tình mẹ hòa vào tình đồng đội, âm thầm mà sâu nặng.



