Chiếc võng của người mẹ
Chiếc võng của người mẹ
Ông Trần Văn Cảnh, cựu chiến binh quê ở Nghệ An, vẫn còn giữ chiếc võng dù đã cũ và sờn mép. Đó là chiếc võng mẹ ông đan bằng sợi đay trước ngày ông lên đường nhập ngũ.
Ngày ấy, gia đình nghèo, mẹ ông không có gì quý giá để tặng con. Bà dành nhiều đêm thức trắng đan chiếc võng với mong muốn con trai có chỗ nghỉ ngơi trong những ngày hành quân gian khổ.
Suốt những năm ở chiến trường, chiếc võng theo ông qua biết bao cánh rừng, con suối và trận đánh. Có những đêm mưa rừng xối xả, ông nằm trong võng nghe tiếng mưa rơi mà nhớ mẹ quay quắt.
Một lần đơn vị phải hành quân gấp, nhiều đồ đạc phải bỏ lại. Ông vẫn quyết mang theo chiếc võng.
Đồng đội hỏi:
– Sao cậu quý chiếc võng thế?
Ông đáp:
– Đây là tình thương của mẹ tôi.
Sau ngày hòa bình, ông mang chiếc võng trở về. Khi mẹ nhìn thấy nó, bà xúc động rơi nước mắt.
Đến nay, chiếc võng vẫn được treo trong ngôi nhà cũ như một chứng nhân của tình mẫu tử giữa thời hoa lửa.



