Chiếc Võng Đan Bằng Dây Dù
Mùa hè năm 1969, tại một căn cứ giữa rừng Trường Sơn, đơn vị của chiến sĩ Phạm Văn Cường vừa hoàn thành một chặng hành quân kéo dài hơn mười ngày. Những tấm tăng đã sờn, võng nhiều chiếc bị rách, nhưng ai cũng cố gắng tận dụng từng vật dụng để tiếp tục cuộc hành quân.
Cường, hai mươi lăm tuổi, quê ở Quảng Bình, vốn là con trai của một người thợ đan lưới.
Từ nhỏ, anh đã quen với những nút thắt.
Những sợi dây.
Và sự kiên nhẫn.
Một buổi chiều, anh nhặt được nhiều đoạn dây dù còn tốt từ những kiện hàng đã mở.
Đồng đội định bỏ đi.
Cường xin lại.
Anh ngồi dưới gốc cây bằng lăng.
Lặng lẽ đan từng mắt dây.
Hai ngày sau.
Một chiếc võng mới hoàn thành.
Không đẹp.
Nhưng rất chắc.
Đồng đội nằm thử.
Ai cũng bất ngờ.
"Cậu đan khéo thật."
Cường cười.
"Ở nhà."
"Mình học từ ba."
Từ hôm ấy, cứ có đoạn dây nào còn dùng được, mọi người lại mang cho Cường.
Anh đan thêm võng.
Đan quai ba lô.
Đan cả dây buộc tăng.
Có lần, một chiến sĩ bị sốt rét nặng.
Chiếc võng cũ của anh đã rách giữa đường.
Cường tháo ngay chiếc võng mình đang dùng.
Đưa cho bạn.
Còn bản thân trải tấm tăng xuống đất ngủ tạm.
Người đồng đội ái ngại:
"Mai cậu lấy gì nằm?"
Cường chỉ cười.
"Đan thêm là được."
Đêm ấy.
Dưới ánh đèn pin bọc giấy đỏ.
Anh lại lặng lẽ thắt từng nút dây mới.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, người luôn nhắc cán bộ, chiến sĩ phải phát huy sáng kiến, tận dụng mọi điều kiện để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông nói:
"Khó khăn."
"Không phải để lùi bước."
"Mà để tìm cách vượt qua."
Cường nhìn đôi bàn tay đã chai sần.
Anh hiểu rằng.
Mỗi nút thắt đều góp phần giữ vững một hành trình.
Sau ngày đất nước thống nhất, Cường trở về quê mở một xưởng sản xuất lưới đánh cá.
Những chiếc lưới ông đan nổi tiếng vì bền và chắc.
Trong góc nhà vẫn treo chiếc võng đầu tiên làm từ dây dù năm ấy.
Sợi dây đã ngả màu.
Nhưng các nút thắt vẫn nguyên vẹn.
Một chiều hè, cậu cháu nội nằm thử trên chiếc võng rồi hỏi:
"Ông ơi."
"Sao chiếc võng này cứng hơn võng mới?"
Cường mỉm cười.
Ông vuốt nhẹ từng mắt đan.
"Vì mỗi nút thắt."
"Đều được làm."
"Bằng sự kiên nhẫn."
"Và tình đồng đội."
Đứa bé khẽ đung đưa.
Chiếc võng phát ra tiếng kẽo kẹt quen thuộc.
Ngoài hiên, gió từ cánh đồng thổi vào mát rượi.
Cường nhìn bầu trời chiều trong xanh.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những điều tưởng như rất nhỏ bé.
Một sợi dây, một nút thắt hay một chiếc võng bình dị cũng có thể trở thành điểm tựa cho đồng đội.
Chính những đôi bàn tay cần mẫn và tinh thần sẻ chia ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh để cả dân tộc đi đến ngày hòa bình và thống nhất.



