Bài viết

chiếc võng dù cứu thương giữa dốc đá Trường Sơn

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
chiếc võng dù cứu thương giữa dốc đá Trường Sơn

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn, lực lượng quân y dã chiến đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Họ không chỉ chữa trị vết thương ngay giữa rừng mà còn phải tổ chức sơ cứu, vận chuyển thương binh qua những đoạn đường hiểm trở, nơi xe cộ không thể tiếp cận.

Năm 1971, tại một tổ quân y cơ động thuộc chiến trường Tây Nguyên có chiến sĩ trẻ tên là Lê Thị Mai. Chị quê ở Quảng Nam, từng học sơ cấp y tá và được biên chế vào đơn vị cứu thương tiền phương.

Mai được giao nhiệm vụ trực tiếp vận chuyển và cố định thương binh bằng võng dù trên các tuyến đường rừng dốc cao.

Chiếc võng dù của chị được làm từ vải bạt dày, buộc bằng dây dù chắc chắn, luôn mang theo bên mình như một công cụ cứu người quan trọng nhất.

Mỗi khi có thương binh, Mai cùng đồng đội phải nhanh chóng cố định võng, đưa người bị thương vượt qua suối, dốc đá và những đoạn đường đầy bom hố.

Mùa mưa năm 1971, khu vực hành quân bị chia cắt bởi nhiều trận bom phá đường và sạt lở đất.

Một trận đánh lớn khiến nhiều chiến sĩ bị thương ở tuyến trước, cần được đưa về trạm phẫu thuật dã chiến càng sớm càng tốt.

Mai lập tức cùng tổ quân y lên đường trong điều kiện mưa lớn và địa hình trơn trượt.

Khi đến đoạn dốc đá, đường bị sạt hoàn toàn, chỉ còn một lối nhỏ men theo vách núi.

Họ phải dùng võng dù để cố định thương binh, sau đó từng người một vượt qua đoạn nguy hiểm.

Trong lúc đang di chuyển, một trận pháo kích bất ngờ trút xuống khu vực lân cận, làm đất đá rung chuyển dữ dội.

Một phần dây võng bị mòn do va chạm liên tục với đá sắc nhọn, có nguy cơ đứt giữa chừng.

Nếu võng bị đứt, người thương binh sẽ rơi xuống vực sâu phía dưới.

Mai lập tức dùng dây dù dự phòng để gia cố lại toàn bộ hệ thống treo võng ngay giữa dốc núi.

Chị vừa giữ võng, vừa hướng dẫn đồng đội di chuyển từng bước để đảm bảo an toàn tuyệt đối.

Dù pháo vẫn nổ xung quanh, đoàn quân y không dừng lại, vì phía sau còn nhiều thương binh đang chờ.

Khi đến gần trạm cứu thương, một đợt pháo sáng bắn lên, chiếu sáng toàn bộ sườn dốc.

Vị trí di chuyển bị lộ, khiến địch tập trung hỏa lực vào khu vực này.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, Mai đã dùng chính cơ thể mình giữ chặt dây võng cuối cùng, đảm bảo thương binh được đưa qua an toàn.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, khu vực dốc đá tiếp tục bị pháo kích mạnh, khiến nhiều đoạn đường bị sạt lở hoàn toàn.

Lê Thị Mai đã anh dũng hy sinh trong lúc vẫn đang giữ chiếc võng dù cứu thương ở vị trí cuối cùng của tuyến vượt dốc.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính từng đi qua tuyến Trường Sơn vẫn nhắc về “chiếc võng dù cứu thương giữa dốc đá” như một ký ức không thể nào quên.

Họ gọi Mai là “người giữ sự sống trên lưng dốc núi” — bởi giữa bom đạn và địa hình hiểm trở, chị đã dùng chính đôi tay mình để giữ lại sự sống cho đồng đội trong những giây phút mong manh nhất.

Câu chuyện ấy là hình ảnh của thời hoa lửa — nơi mà một chiếc võng nhỏ bé cũng có thể trở thành ranh giới giữa sự sống và cái chết trên chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
chiếc võng dù cứu thương giữa dốc đá Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa