Chiếc Võng Dù Giữa Rừng Già
Mùa mưa năm 1968, giữa cánh rừng Trường Sơn, mưa rừng trút xuống suốt nhiều ngày. Đất đỏ hóa thành bùn, quần áo lúc nào cũng ướt sũng, còn những đêm nghỉ chân chỉ kéo dài vài giờ trước khi đơn vị tiếp tục hành quân.
Chiến sĩ thông tin Trần Văn Hưng, hai mươi hai tuổi, quê ở Quảng Bình, luôn mang theo một chiếc võng dù màu xanh đã bạc.
Chiếc võng do mẹ anh tự tay may từ tấm vải dù cũ mà người chú gửi về.
Trước ngày lên đường, bà vừa khâu vừa dặn:
"Ngủ ít."
"Cũng được."
"Nhưng phải."
"Giữ sức."
Từ đó, chiếc võng theo Hưng qua mọi cánh rừng.
Có cây là mắc.
Có khoảng trống là nghỉ.
Đêm nào anh cũng căng võng thật thấp.
Để tránh lộ vị trí.
Một buổi chiều.
Đơn vị đưa một thương binh vượt rừng.
Người lính bị sốt cao.
Không thể nằm trên nền đất lạnh.
Hưng tháo ngay chiếc võng của mình.
Mắc giữa hai thân cây.
Nhẹ nhàng đặt đồng đội lên.
Còn bản thân trải tấm áo mưa xuống đất để nghỉ tạm.
Người thương binh tỉnh dậy.
Biết chuyện.
Nắm chặt tay anh.
"Nhờ cậu."
"Tôi mới."
"Ngủ được."
"Một giấc."
Hưng chỉ cười.
"Mai."
"Khỏe rồi."
"Đi tiếp."
Đêm ấy.
Mưa vẫn rơi.
Nhưng trong khu rừng già.
Chiếc võng đung đưa rất khẽ.
Như ôm trọn tình đồng đội.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người luôn quan tâm sâu sắc đến đời sống, sức khỏe và tinh thần của cán bộ, chiến sĩ.
Ông nói:
"Sức mạnh."
"Của quân đội."
"Bắt đầu."
"Từ sự."
"Quan tâm."
"Lẫn nhau."
Hưng nhìn chiếc võng đã thấm nước.
Anh hiểu rằng.
Một giấc ngủ yên.
Đôi khi.
Chính là nguồn sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hưng trở về quê làm cán bộ lâm nghiệp.
Chiếc võng cũ vẫn được ông giữ lại.
Mỗi lần vào rừng.
Ông lại mắc chiếc võng ấy nghỉ trưa.
Một hôm, cậu con trai hỏi:
"Bố ơi."
"Sao không."
"Mua võng."
"Mới hơn?"
Hưng mỉm cười.
Ông vuốt nhẹ những đường chỉ đã sờn.
"Vì chiếc võng này."
"Từng nâng."
"Không chỉ."
"Giấc ngủ."
"Mà còn."
"Niềm tin."
Cậu bé khẽ nằm thử lên võng.
Chiếc võng khẽ đung đưa trong gió.
Ngoài tán rừng, nắng xuyên qua những kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh.
Hưng nhìn khoảng trời xanh phía trên.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những điều tưởng như rất bình thường – một giấc ngủ ngắn, một chiếc võng cũ hay một bàn tay sẵn sàng giúp đỡ – lại trở thành nguồn động viên lớn lao. Chính sự quan tâm và tình đồng đội ấy đã giúp những người lính vượt qua mọi gian khổ để cùng nhau đi đến ngày toàn thắng.


