Chiếc Võng Dù Và Giấc Mơ Giảng Đường
Chiếc Võng Dù Và Giấc Mơ Giảng Đường
Nhân chứng kể: GS.TS, Cựu chiến binh Lâm Quang Ngọc (Cựu sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội)
"Tháng 9 năm 1971, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, hàng nghìn sinh viên các trường đại học ở Hà Nội đã xếp bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Chúng tôi mang theo vào chiến trường ba lô nặng trĩu, không chỉ có súng đạn, tăng võng mà còn cả những cuốn sách giáo trình rách góc, những tập thơ chép tay của Pushkin hay Xuân Diệu. Chiếc võng dù Trường Sơn đối với chúng tôi khi ấy vừa là chiếc giường ngủ giữa rừng già, vừa là một 'giảng trường' thu nhỏ.
Tôi nhớ những đêm hành quân mệt rã rời, khi đơn vị vừa hạ trại dưới tán cây rậm rạp, tôi và thằng Minh – sinh viên khoa Toán – lại mắc võng gần nhau. Dưới ánh sáng leo lét của những con đom đóm gom vào lọ thủy tinh hoặc ngọn đèn pin bọc vải đỏ, hai đứa lại thì thầm bàn luận về một định lý toán học phức tạp hay cùng nhau nhẩm lại những từ vựng tiếng Nga. Tiếng bom tọa độ nổ xé màn đêm ở cao điểm bên cạnh cũng không ngăn được những cuộc tranh luận học thuật đầy hào hứng của chúng tôi.
Minh thường nói: 'Hết chiến tranh, tao nhất định phải sang Liên Xô bảo vệ luận án tiến sĩ'. Giấc mơ giảng đường ấy chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho chúng tôi đi qua những tháng ngày gian khổ nhất. Nhưng Minh đã không bao giờ có thể thực hiện được giấc mơ ấy nữa; cậu ấy hy sinh tại mặt trận đường 9 Nam Lào khi tay vẫn còn ôm chặt cuốn sổ tay ghi chép những công thức toán học dính máu. Chiếc võng dù của Minh tôi vẫn giữ, mỗi lần chạm vào lớp vải sần sùi ấy, tôi lại thấy hiện lên gương mặt thư sinh của bạn mình và bầu nhiệt huyết của một thế hệ trí thức xếp bút nghiên ra trận."


