CHIẾC VÕNG ĐƯỢC NHƯỜNG LẠI
CHIẾC VÕNG ĐƯỢC NHƯỜNG LẠI
Đêm Trường Sơn lạnh buốt sau cơn mưa lớn kéo dài suốt nhiều giờ liền.
Một chiến sĩ trẻ lên cơn sốt rét phải nằm co ro dưới nền hầm đầy hơi đất lạnh.
Anh Bình lặng lẽ tháo chiếc võng duy nhất của mình mắc lại cho đồng đội nằm nghỉ.
Còn anh ngồi tựa vách đất suốt cả đêm dài bên ngọn lửa nhỏ sắp tàn.
Người lính trẻ tỉnh dậy thấy vậy mà nghẹn ngào không nói được lời nào.
Anh Bình chỉ cười nhẹ: “Khỏe rồi còn đi tiếp.”
Ngoài trời, tiếng mưa nhỏ dần trên mái tăng cũ kỹ.
Rạng sáng hôm sau, tiếng bom bất ngờ dội xuống rung chuyển cả cánh rừng.
Anh Bình lao ra kéo một thương binh xuống giao thông hào an toàn giữa khói bụi dày đặc.
Chiếc võng được nhường lại năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


