Chiếc Võng Dưới Hàng Xoan
Chiếc Võng Dưới Hàng Xoan
Sau nhà ông Lợi có một cây xoan già. Mỗi độ tháng Ba, hoa nở tím nhạt, rơi đầy khoảng sân nhỏ. Dưới tán cây ấy là chiếc võng đã theo gia đình hơn nửa thế kỷ.
Ngày trước, người cha của ông Lợi thường nằm trên chiếc võng ấy mỗi chiều sau giờ làm đồng.
Rồi chiến tranh đến.
Người cha khoác ba lô lên đường.
Trước khi đi, ông tháo chiếc võng xuống, gấp gọn và dặn vợ:
— Giữ hộ tôi. Hòa bình rồi tôi lại mắc lên.
Nhưng ông đã không trở về.
Chiếc võng được cất trong rương gỗ suốt nhiều năm.
Mãi đến ngày đất nước yên bình, bà mới mang ra mắc lại dưới hàng xoan.
Không ai nằm.
Nó chỉ đung đưa theo gió.
Như đang chờ một người.
Nhiều năm sau, ông Lợi trưởng thành, có con rồi có cháu.
Chiếc võng lại có tiếng cười trẻ nhỏ.
Nhưng mỗi lần nhìn nó đung đưa trong nắng chiều, ông vẫn nghĩ về người cha chưa từng gặp lại.
Có những vật bình thường đến mức chẳng ai để ý.
Nhưng với một gia đình, chúng lại là nơi neo giữ cả một đời thương nhớ.



