Cựu chiến binh

Chiếc võng dưới rừng Trường Sơn

Tôi ghi lại câu chuyện này từ lời kể của ông Phạm Văn Khải trong một buổi chiều ông nhắc về những năm tháng trên Trường Sơn. Trong ký ức của ông, có một chiếc võng cũ, một người đồng đội không trở về và một lời hẹn đơn giản: nếu sống sót, nhất định sẽ cùng nhau trở lại con đường năm xưa.

Hải Phòng13/08/2026xã Khúc Thừa Dụ (Xã Khúc Thừa Dụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi ghi lại câu chuyện này theo lời kể của ông Phạm Văn Khải, quê Nam Định, một cựu chiến binh từng chiến đấu và làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến Trường Sơn.

Ông kể:

“Ngày ấy tôi còn trẻ, được đơn vị phân công làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa trên tuyến Trường Sơn.

Trường Sơn ngày ấy không có những con đường rộng như bây giờ. Nhiều đoạn chỉ là đường đất, mùa mưa thì lầy lội, mùa khô bụi đỏ mù trời. Tôi có một người bạn tên Thành, quê Thanh Hóa. Hai chúng tôi cùng đơn vị, thường xuyên đi với nhau. Có một chiếc võng dù, hai đứa thay nhau dùng. Đêm đến, nếu tôi ngủ thì Thành ngồi gác, Thành ngủ thì tôi gác. Chúng tôi thường nói với nhau:

‘Hết chiến tranh, nhất định phải quay lại đây.’

Tôi hỏi:

‘Quay lại làm gì?’

Thành bảo:

‘Để xem rừng có còn như ngày xưa không.’

Một đêm, đơn vị đang dừng chân thì máy bay địch xuất hiện. Tiếng động cơ mỗi lúc một gần., chúng tôi lập tức tản ra. Bom bắt đầu rơi tôi chỉ kịp lao xuống một hố đất. Sau trận bom, tôi bò ra tìm anh em. Tôi gọi Thành, không thấy trả lời. Tôi chạy về phía chiếc võng, nó vẫn còn đó nhưng Thành thì đã hy sinh. Tôi đứng bên chiếc võng rất lâu. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu rằng có những lời hẹn sẽ không bao giờ thực hiện được.

Sau chiến tranh, tôi trở về Nam Định. Nhiều năm sau, tôi có dịp đi lại một đoạn đường Trường Sơn. Rừng đã thay đổi nhiều, đường sá cũng khác. Tôi đứng giữa rừng, chợt nhớ đến Thành. Tôi nghĩ nếu nó còn sống, có lẽ bây giờ cũng đã già như tôi. Hai đứa có thể đã ngồi ở đây, kể cho nhau nghe chuyện con cháu. Nhưng nó không còn nữa, tôi vẫn nhớ câu nói của Thành:

‘Hết chiến tranh, nhất định phải quay lại.’

Tôi đã quay lại nhưng chỉ còn một mình. Có lẽ trong chiến tranh, người ta thường hẹn nhau về những ngày rất xa. Họ hẹn ngày hòa bình, hẹn ngày trở về, hẹn ngày gặp lại. Nhưng không phải lời hẹn nào cũng có thể thực hiện. Điều duy nhất tôi có thể làm là nhớ người đã hẹn với mình. Và kể lại câu chuyện này để người sau biết rằng, dưới những cánh rừng Trường Sơn năm ấy, đã từng có những người lính trẻ sống với nhau bằng tình đồng đội và những lời hẹn giản dị như thế.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn